Chương 2: Mộng Khởi - Nóng Giống Nhau, Mơ Hồ Giống Nhau...

Trước hiên nhà, thỉnh thoảng có nam nữ già trẻ lớn bé ra ra vào vào, tôi dựa ở bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống những hình dáng đa hình đa mầu, lại có chút hâm mộ bọn họ.

Trong trí nhớ gần nhất của tôi, ngay cả cảnh tượng mình tự do ra vào hàng hiên phía dưới cũng chưa từng có, Hạ Tình nói tôi bị bệnh, nằm ở nhà đối với tôi mới là tốt, chỉ là... Ngay cả sinh vật phù du cấp thấp, tuy rằng chúng chỉ có một ngày sinh mệnh, nhưng cũng có thể tận dụng một ngày đó để tận lực nở rộ sinh tồn. Còn tôi? Mỗi ngày nhìn ngắm căn phòng màu trắng với bốn bức tường, cánh cửa khóa trái nói là để phòng trộm, chẳng hề có ý nghĩa nào hết, cuộc sống không ngừng lặp lại, có phải đến cả phù du cũng không bằng?

Tôi không nhớ đã nằm ở bên cửa sổ duy trì tư thế này bao lâu, dưới hàng hiên đã thấp thoáng thân ảnh Hạ Tình trong dòng người, cô ấy xách theo mấy cái túi nhựa, có lẽ là vừa đi chợ tối.

"Dục Phàm, hôm nay cảm giác thế nào?" Sau khi vào cửa, cô ấy thấy tôi đứng ở trong phòng khách, trong mắt có vài phần kinh ngạc.

Tôi không giống như mấy ngày trước, lúc cô ấy trở về thì vẫn nằm chết dí trên giường, chuyện này đối với cô ấy mà nói giống như là chuyện đáng để vui mừng.

"Rất tốt." Tôi gật đầu.

Cô ấy cười dịu dàng, vuốt vuốt hai má tôi, sau một lúc mới cảm thấy mỹ mãn đem theo một túi lớn đồ ăn vào trong phòng bếp.

"Hôm nay, Tony lại hỏi về chị đấy..." Cô ấy ngẩng đầu, nhìn tôi mờ mịt đứng ở cửa phòng bếp, tạm dừng thái "Tony, quản lý doanh số, chị không có ấn tượng gì à?"

Tôi gật đầu, lại lắc lắc đầu.

"Hồi trước anh ta còn theo đuổi chị." Hạ Tình cười cười than nhẹ.

"Hạ Tình?" Tôi không nhịn được đặt câu hỏi, nghe thấy giọng nói khô khốc dị thường của mình, lại cảm thấy có chút thất thố.

"Có chuyện gì vậy?" Cô ấy chuyên tâm thái cà chua, dưới lưỡi dao chảy ra thứ nước màu đỏ, thẳng đến khi tràn ngập cả thớt.

"Tôi và em... từ khi nào bắt đầu quen nhau?"

Động tác trong tay Hạ Tình rõ ràng là bị kiềm hãm, ngược lại ngữ khí oán trách tôi: "Lúc em vừa mới vào công ty, chị đã giúp đỡ em rất nhiều, sau đó thì chúng ta hẹn hò."

"Vì sao em lại ở bên tôi?" Tôi hỏi ra vấn đề mà mấy ngày này vẫn còn hoang mang.

"Vì sao là vì sao?" Hạ Tình hỏi ngược lại.

"Dù sao, tôi và em đều là con gái, hơn nữa tôi còn rất bình thường..."

"Dục Phàm." Hạ Tình có chút uấn giận đánh gáy tôi "Sao lại nói mình như vậy? Chị không nhớ chị có bao nhiêu tài năng đâu, ở trong công ty giúp mấy thanh niên kia còn dư dả thời gian dạo mấy con phố?"

Cô ấy nói xong, buông dao thái đi đến trước mặt tôi, đôi mắt đẹp nháy như không nháy nhìn tôi: "Từ ngày đầu tiên em vào công ty, em đã thích chị rồi, chị giỏi giang tiêu sái, sau đó mỗi lời nói mỗi cử chỉ của chị đều khiến cho em rung động."

Cái gì mà giỏi giang tiêu sái, tôi không nhớ ra được tiếng nói cử chỉ của mình khi trước, tôi bị cô ấy nhìn đến không được tự nhiên: "Trước khi hẹn hò cùng với em, tôi có từng hẹn hò với ai không?"

Đôi mắt của cô ấy vẫn luôn nhìn thẳng vào trong mắt tôi, có một nháy mắt cô ấy chần chờ, rốt cuộc, trong một cái chớp mắt ngắn ngủi đó Hạ Tình đã suy nghĩ điều gì đây?

"Em không biết."

Là không biết, hay là không muốn nói?

Cô ấy rất nhanh thêm vào: "Cho tới bây giờ chị vẫn chưa từng nhắc qua với em."

Giọng nói Hạ Tình mang theo sự chân thành tha thiết, nếu chỉ là dối trá hoặc có mục đích giấu diếm, nhiều hay ít cũng sẽ để lộ ra sơ hở. Tôi cười cười, nghĩ đến một người con gái khác trong nhà

-- Tằng Lam. Nàng so sánh với Hạ Tình, lời nói của nàng càng có thể khiến cho tôi tin phục hơn, thế nhưng làm sao tôi có thể đặt câu hỏi về mối nghi ngờ của mình trước mặt Hạ Tình đây?

Cô ấy đối tốt với tôi như vậy, sau khi tôi tỉnh lại tất cả trí nhớ của tôi đều có quan hệ với cô ấy, đối với tôi mà nói, cô ấy chính là cả thế giới của tôi.

Còn về Tằng Lam... Nàng khiến cho tôi cảm thấy quen thuộc, khiến cho tôi tin tưởng rằng nàng có liên hệ với quá khứ của tôi.

"Hôm nay, có cà chua đôn ức thịt bò, còn có bông cải xanh mà chị thích ăn nhất đấy." Lúc ăn cơm, Hạ Tình càng không ngừng gắp rau cho tôi.

Tôi nắm chặt đũa, lặng lẽ nhìn cô ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!