"Em đi làm đây, cơm trưa em để trong tủ lạnh, lát chị nhớ hâm nóng lên rồi mới ăn nhé."
Khi tôi vẫn còn trong giấc mộng mơ mơ màng màng, một bàn tay lạnh lẽo bao phủ lên gương mặt tôi, tiếp theo là âm thanh mềm mại dễ nghe vang bên tai, đều đặn dặn dò giống như mọi ngày.
Tôi vẫn nhắm nghiền hai mắt, nhẹ nhàng gật đầu, cô ấy phát ra một tiếng cười dịu dàng, đôi môi ấm áp ở trước trán tôi cọ cọ.
"Dục Phàm, phải nhớ uống thuốc đúng giờ đấy nhé, đợi em về nhà."
Tiếp theo là những tiếng chân bước nhẹ nhàng, tôi nghe chừng cô ấy đã rời khỏi phòng ngủ, vì thế mở mắt ra, vẫn không nhúc nhích đối diện với cái trần nhà trống rỗng trên đỉnh đầu.
Hạ Tình, là bạn gái tốt đến mức khiến cho người ta hâm mộ, cô ấy không chỉ săn sóc, vẻ ngoài lại còn xinh xắn. Khi tôi tỉnh lại ở trong bệnh viện, nhìn thấy cô ấy ở bên người canh giữ, còn có cảm giác làm thế nào lại có một người xinh đẹp đến vậy coi trọng mình.
Cô ấy nói tôi gặp chuyện không may, mất đi phần trí nhớ lúc trước, nó khiến cho tôi không thể nhớ được khoảng thời gian hạnh phúc của chúng tôi, cô ấy cũng không giận, ngược lại kiên nhẫn cùng tôi nói lại từng chuyện lúc trước, gặp nhau ra sao, yêu nhau thế nào.
Tôi thực cảm kích ông trời, có thể khiến cho mình gặp được một người yêu hoàn mỹ như vậy, có điều đối với Hạ Tình, tôi thủy chung vẫn luôn cảm thấy giữa tôi và cô ấy đã mất đi một chút gì đó, đó là một loại cảm giác rất cổ quái, nhưng cô ấy cũng không coi đó có gì kỳ lạ.
Tay tôi dò đến vị trí bên người, trên ga giường còn dư lại chút hơi ấm của cô ấy, bất quá cũng sắp tan biến, khiến cho tôi có cảm giác không thực.
Hoàn toàn không buồn ngủ, tôi xốc chăn lên đứng dậy, đối mặt với căn phòng bốn vách tường trắng tinh khiết, tôi cuối cùng cũng cảm nhận được Hạ Tình đối màu trắng có một loại cố chấp yêu thích, bằng không thì sẽ không ngay cả đồ dùng bày trí trong nhà cũng chọn kiểu dáng tây âu màu trắng, biến phòng ngủ không còn một loại màu sắc nào khác ngoại trừ màu trắng, tóm lại là nhìn không phối hợp với nhau chút nào cả.
Sau khi từ bệnh viện trở về nhà, tôi cũng có cùng cô ấy thử đề cập qua một lần, nhưng đối với vấn đề này, Hạ Tình dường như không nguyện ý giải thích nhiều.
Tôi đi đến trước bồn rửa mặt trong toalet, nhìn vào gương mặt nhợt nhạt xanh xao trong gương, mái tóc dài lộn xộn, đôi mắt quầng thâm sâu. Quá khác biệt so với Hạ Tình, gương mặt tôi đặt ở trong một đám người, nhất định sẽ tìm không thấy.
Tôi yêu Hạ Tình, nhưng lại chẳng thể hiểu nổi vì sao một người như cô ấy lại yêu một kẻ bình thường như tôi.
Bên hông đột nhiên bị một thứ gì đó ôm trụ, tôi nhìn vào trong gương, phản chiếu một đôi bàn tay mảnh khảnh đang bò lên thắt lưng mình, đôi tay kia có màu xanh nhàn nhạt, mạch máu tim tím phía bên dưới có thể rõ ràng nhìn thấy được.
"Dục phàm." Người ở phía sau mở miệng gọi tôi, hơi thở của nàng phả vào bên tai, lạnh đến tận xương tủy.
Là nàng, người mà tôi bắt đầu chờ mong xuất hiện kể từ tối hôm qua, hay không nên coi nàng là một người, dựa theo lời nói, nàng đã chết từ lâu rồi, nay chỉ là một cô hồn dã quỷ mà thôi.
Tôi có nên sợ hãi theo lẽ bình thường? Nhưng chỉ là nàng khiến cho tôi cảm thấy rất thân thiết, từ ngày hôm qua khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng xuất hiện trong nhà, tôi tự nhiên lại có một cảm giác rung động chẳng hiểu vì sao, cái cảm giác mà khi ở bên Hạ Tình tôi chưa từng cảm nhận được.
"Chào." Tôi đối với cái gương nở ra một nụ cười nhợt nhạt.
"Sao cậu dậy sớm vậy?" Nàng cũng cười, kéo lên khóe miệng bị tổn thương, mặt trên lấm tấm vết máu đã sớm khô cạn.
"Hạ Tình đi rồi, tôi không ngủ được."
Tôi quay người lại, lần đầu tiên tỉ mỉ quan sát nàng, trên mặt nàng có rất nhiều vết thương nhỏ, nhìn vào cũng cảm thấy đau đến bao nhiêu, tôi nâng tay khẽ đụng vào miệng vết thương, đầu ngón tay lại giống như chạm phải khối băng, cái lạnh khiến cho tôi có phản xạ rút tay về.
"Đau không?" Tôi cau mày hỏi nàng.
Nàng vẫn cười, lắc lắc đầu, tiếp theo đưa tay vào trong mái tóc đen dài nồng đậm, khẽ nhấc lên, nơi đó có một khối sâu rõ ràng, máu đen ngưng ở trên bề mặt, tạo thành một lớp sừng dày.
"Nơi này đau."
Tôi dựa theo bản năng sờ sờ thái dương, trong ấn tượng nơi đó cũng có một miệng vết thương, nhưng không nghiêm trọng như của nàng.
"Bây giờ còn đau không?"
"Không còn." Nàng buông tóc xuống, che phủ miệng vết thương "Thành quỷ cũng có một điểm tốt là không cảm nhận được đau đớn nữa."
Tôi nghe thấy ngữ khí nhẹ nhàng của nàng, nghĩ nghĩ, có chút do dự: "Nhưng Hạ Tình nói, nếu như có thể sống thì thật tốt."
"Hạ Tình Hạ Tình..." Nụ cười của nàng trở nên cổ quái, trong giọng nói mang theo chút trào phúng "Cô ta cũng thật lợi hại, trong thời gian ngắn ngủi có thể khiến cậu đối với cô ta nói gì nghe nấy."
Không biết sao, nghe nàng nói như vậy, tôi lại cảm thấy mình giống như đã làm sai chuyện gì, không khỏi cảm thấy áy náy: "Tôi... Tôi không có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!