Hoàng cung Bắc Tề, Phó Đổng Trác đang cùng Trương Siêu uống rượu bầu bạn.
"Ngươi nói xem, ta có phải một phu quân tồi không ?"
Trương Siêu uống cạn ly rồi đáp "Xét về lý, hoàng thượng là đang giữ vững thế lực cho ngài nên ngài làm vậy là không sai, nhưng về tình ..."
Phó Đồng Trác tự cười khinh chính mình "Về tình thì ta là tên phụ bạc có đúng không ?"
Ngày đó nếu không nhờ thế lực của Mộ Dung gia ủng hộ thì hắn cũng khó ngồi vững trên ngôi vì hoàng đế này cho đến bây giờ.
Phó Đổng Trác day dứt, tự trách là vậy, nhưng cũng chính đêm nay, hắn đã phái người đến công kích Mộ Dung gia, buộc Mộ Dung Thiên Phú phải giao ra binh quyền cho hắn. Hắn thật sự lo sợ một ngày nào đó Mộ Dung gia cũng sẽ đứng lên phản bội hắn, nỗi sợ này xuất phát từ sự bỏ đi của Mộ Dung Lan Khuê.
Sau khi Trương Siêu rời đi, Tiểu Hoà Tử là thái giám bên cạnh Phó Đổng Trác, lúc này hắn mới lên tiếng "Hoàng thượng, nếu ngài đã loại bỏ thừa tướng, vậy sao còn để yên cho quốc sư ?"
Phó Đổng Trác cười như không cười, nói "Bởi vì sẽ có người thay ta diệt trừ hắn"
Sáng hôm sau, sát thủ ám sát Mộ Dung Thiên Phú trở lại để bẩm báo "Tham kiến hoàng thượng"
Phó Đổng Trác cho tên kia đứng lên, sau đó hỏi "Như thế nào ?"
Tên sát thủ ôm quyền đáp "Thần theo lời bệ hạ căn dặn, sau khi đánh trọng thương thừa tướng, nếu hắn đồng ý giao ra binh quyền thì sẽ không đuổi giết hắn, nên thần đã để hắn chạy đi"
Phó Đổng Trác gật đầu "Làm tốt lắm, ra ngoài sẽ có người thưởng cho ngươi"
Tên sát thủ liền khấu đầu "Đội ơn hoàng thượng"
Phó Đổng Trác thở dài ngồi trên ngai vàng của hắn, trong lòng thầm nói "Hoàng hậu, đây là sự bao dung cuối cùng ta dành cho nàng"
Hắn vốn không truy cùng giết tận Mộ Dung Thiên Phú là bởi vì không muốn Mộ Dung Lan Khuê sau khi biết chuyện mà đau lòng, bất quá trong lòng vẫn hy vọng Mộ Dung Thiên Phú cùng Mộ Dung Lan Khuê sớm ngày đoàn tụ.
Cùng ngày hôm đó ở Tây Nguỵ, Lục Đàm cùng Cao Khiết Bình tìm đến Thành vương phủ để bàn tán về sự việc sáng nay ở trên triều bởi vì hôm nay Bạch Vũ Hàm lại viện cớ bệnh nặng để vắng mặt nên họ phải đến khai báo.
Một bàn tròn gồm bốn người, Lục Đàm lên tiếng "Có tin đồn ở Bắc Tề, Mộ Dung Thiên Phú vì sự bỏ đi của hoàng hậu nên cảm thấy có lỗi với hoàng đế, vì vậy lão đã giao lại toàn bộ binh quyền cho Phó Đổng Trác rồi bỏ đi tìm một nơi không thị phi để sống những ngày cuối đời"
Cao Khiết Bình tiếp lời Lục Đàm "Ta lại cảm thấy thông tin này không xác thực, sẽ không ai dễ dàng từ bỏ binh quyền như vậy, nhất là những người luôn có chí lớn trên mặt trận"
Bạch Vũ Hàm nghe xong chỉ im lặng, thời gian qua nàng đã quá xem thường Phó Đổng Trác, hắn không phải không hề biết gì, hắn chỉ đang âm thầm thâu tóm thế cục.
Song, Lục Huệ Trân cũng im lặng, nàng bây giờ đã hiểu lý do Mộ Dung Lan Khuê rời đi. Sư tỷ của nàng thông minh như vậy, nên sớm đoán được sự vô tình của Phó Đổng Trác cũng là chuyện không khó.
Bạch Vũ Hàm nắm tay Lục Huệ Trân, sau đó nhìn Lục Đàm và Cao Khiết Bình "Hai huynh có thể giúp ta một việc"
Cao Khiết Bình gật đầu "Điện hạ cứ nói đi"
"Có thể giúp ta tìm một gia trang rộng rãi một chút, xa kinh thành và xa phía Bắc"
Lục Đàm vốn không nghĩ nhiều "Điện hạ lại muốn đưa vương phi đi du ngoạn sao ?"
Bạch Vũ Hàm mỉm cười "Cứ cho là vậy"
Mộ Dung Thiên Phú sau khi bị Phó Đổng Trác cướp binh quyền thì lão đến điểm hẹn hội ngộ cùng Mộ Dung Lan Khuê và Mục Tử Đồng. Mộ Dung Lan Khuê sớm đã đoán được Phó Đổng Trác sẽ vô tình với Mộ Dung gia.
Ở Tây Nguỵ, khi đang thượng triều, Cao Ngọc Tuyền bất ngờ bỏ qua chính sự, chỉ tập trung ở Bạch Vũ Hàm "Vương gia, ta thật sự không dám nghĩ ngươi lại là người khẩu phật tâm xà"
Bạch Vũ Hàm nhìn lại Cao Ngọc Tuyền "Thái hậu, thỉnh nói rõ"
"Ngày hôm qua là vương gia đem thức ăn từ ngoài cung đến cho hoàng thượng ?"
"Phải, hoàng thượng rất thích ăn kẹo hồ lô, ta vẫn thường đi mua cho hắn"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!