Chương 27: Sắp Xa Nhau

Ở phòng trà của một vùng hẻo lánh, Bạch Vũ Hàm ăn mặc giản dị đến gặp một nam nhân. Nam nhân này chính là thừa tướng Bắc Tề, Mộ Dung Thiên Phú.

Nếu không phải Mộ Dung Thiên Phú chủ động tìm đến Bạch Vũ Hàm, thì nàng cũng không biết vẫn còn một thế lực âm thầm ủng hộ nàng. Xem ra Bạch Vũ Hàm kia khi còn sống, rất được lòng người a.

Mộ Dung Thiên Phú từ ngày được Bạch Vũ Hàm cứu sống cho đến nay đã được bốn năm, bây giờ gặp lại, hắn nhìn thấy Bạch Vũ Hàm của hiện tại đã trưởng thành hơn rất nhiều, coi như không uổng công hắn đã đặt niệm tin vào Bạch Vũ Hàm.

Bạch Vũ Hàm không biết phải xưng hô với Mộ Dung Thiên Phú như thế nào, đành tuỳ tiện gọi "Tiền bối"

Mộ Dung Thiên Phú nhìn Bạch Vũ Hàm một lúc rồi mỉm cười "Ngồi đi"

"Đã lâu không gặp, gần đây tiền bối thế nào ?"

Mộ Dung Thiên Phú phất tay "Ta già rồi, không cần hỏi thăm nhưng ta thật sự có chuyện muốn cùng ngươi nói"

"Xin cứ nói"

"Chẳng qua là hai đêm trước ta đã thử bói một quẻ cho vận mệnh Bắc Tề", Mộ Dung Thiên Phú vừa uống trà vừa kể lại.

Bạch Vũ Hàm vốn nghĩ Mộ Dung Thiên Phú đang bận hưởng thức trà nên tạm thời không nói tiếp, vì vậy nên nàng cũng không hối hắn mà ngồi yên đợi hắn tiếp tục.

Đến một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng "Ngươi không tò mò ta đã thấy gì sao ?"

Bạch Vũ Hàm nhất thời cứng họng "Ta đang đợi tiền bối nói tiếp a"

"Ta lại đang chờ ngươi hỏi tình tiết tiếp theo"

"..."

Ngay lúc Bạch Vũ Hàm tính hỏi thì Mộ Dung Thiên Phú đã nói tiếp "Ta nhìn thấy triều đại Bắc Tề đã tận"

Bạch Vũ Hàm khẽ chấn động, nói như vậy nếu nàng thật sự dẫn binh, có phải hay không Tây Nguỵ sẽ có cơ hội chiến thắng.

Đang trầm ngâm suy nghĩ thì ở đối diện, Mộ Dung Thiên Phú đưa ra một tờ giấy đã hơi ố vàng "Đây là toàn bộ địa hình của Bắc Tề, dựa vào đó ta nghĩ ngươi sẽ có chiến lượt hoàn hảo cho trận chiến"

Bạch Vũ Hàm kinh ngạc nhìn Mộ Dung Thiên Phú "Tiền bối, ý ngươi là sao ?"

Mộ Dung Thiên Phú mỉm cười "Một bầu trời không thể có hai mặt trời", nói xong đứng lên rời đi.

Bạch Vũ Hàm ở phía sau nói với theo "Đa tạ tiền bối"

Ra đến xe ngựa, Mộ Dung Thiên Phú nhìn nữ nhân ngồi bên trong, cười nói "Nàng không phải Bạch Vũ Hàm"

Nhược Hà chưa hiểu ý phu quân của nàng "Sao cơ ?"

Mộ Dung Thiên Phú vẫn mỉm cười hài lòng "Nhưng sẽ có ích hơn Bạch Vũ Hàm kia"

"..."

Mộ Dung Thiên Phú nhớ lại ngày này bốn năm trước, ân nhân cứu mạng mình lại muốn bái mình làm sư phụ. Hỏi ra mới biết nàng là vương gia của Tây Nguỵ nhưng rất đam mê y dược, mà Mộ Dung Thiên Phú vừa là thần y nổi danh một thời, vừa là thần tướng đánh đâu thắng đó. Vì vậy Bạch Vũ Hàm sau khi cứu được người nàng ngưỡng mộ bấy lâu, đã lập tức dập đầu bái sư.

Nhưng khi nãy, Bạch Vũ Hàm không còn gọi hắn là sư phụ nữa. Từ đó hắn dám chắc, người vừa cùng hắn trò chuyện là một người khác.

Trở về Tây Nguỵ, Bạch Vũ Hàm liền tiến cung dâng tấu sớ.

Hiện tại trong thư phòng của Cao Ngọc Tuyền, chỉ có Bạch Vũ Hàm, Bạch Vũ Ngọc, Lục Đàm và Cao Khiết Bình.

"Dẫn binh đánh giặc, ngươi muốn xuất chinh ?", Cao Ngọc Tuyền nhìn Bạch Vũ Hàm, như vậy quá nguy hiểm.

"Một mẩu đất nhỏ của chúng ta đã bị Bắc Tề cư nhiên chiếm lấy để làm nơi đóng quân, nếu chúng ta cứ im lặng chỉ sợ vài ngày nữa đội quận của Bắc Tề đã đánh tới kinh thành", tình hình như vậy, Bạch Vũ Hàm sao có thể xem như không có gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!