Một tháng vui chơi bên ngoài khiến Bạch Vũ Hàm và Lục Huệ Trân như quên đi hết thân phận thật sự của mình. Họ ngày ngày nô đùa cùng Vũ Hoa, người dân xung quanh thì luôn mặc định ba người là một gia đình hạnh phúc.
Buổi chiều, Lục Huệ Trân ngồi giặc đồ bên bờ sông thì nghe tiếng gọi nàng.
"Huệ cô nương"
Lục Huệ Trân quay người lại, nhìn thấy nam nhân ngày nào vẫn thường đi theo nàng khi nàng và Bạch Vũ Hàm ở thôn Đào Lí.
Gặp lại cố nhân, nàng chỉ nhẹ mỉm cười "Trương công tử"
Trương Lĩnh tươi cười hạnh phúc ngắm nhìn nữ nhân trong lòng, hắn đã tìm nàng suốt hai năm trời kể từ khi Lục Huệ Trân và Bạch Vũ Hàm bất ngờ bỏ đi. Hai tháng trước sau khi biết được Lục Huệ Trân là thiên triều Tây Nguỵ quận chúa, hắn liền không ngại đường xa mà tìm đến kinh thành. Chỉ là sau khi đến nơi lại không được gặp Lục Huệ Trân, hắn đành tiếp tục tìm nàng ròng rã thêm một tháng trời, tưởng chừng như bất lực nhưng cuối cùng đã có thể tìm thấy.
Lục Huệ Trân sau khi xác nhận tình cảm với Bạch Vũ Hàm thì không còn nhiều lời hay tuỳ tiện cười đùa với những nam nhân khác, kể cả nữ nhân. Vì vậy cuộc gặp gỡ giữa nàng và Trương Lĩnh diễn ra rất ngắn. Sau khi từ biệt Trương Lĩnh, nàng đem tất cả y phục trở về.
Bạch Vũ Hàm sau khi ru Vũ Hoa ngủ thì ra sau nhà làm vài món ăn đợi Lục Huệ Trân quay lại. Vừa lúc các món được dọn ra bàn thì Lục Huệ Trân cũng bước vào.
Lục Huệ Trân rạng rỡ "Bạch Ngọc, ta về rồi"
Bạch Vũ Hàm mỉm cười đáp lại "Ăn cơm thôi"
Lục Huệ Trân từ lúc trở về tâm trạng vô cùng tốt, đến lúc ăn cơm cũng không có hết cười. Khiến Bạch Vũ Hàm thật sự sợ hãi "Vong nào nhập ngươi hả ?"
Lục Huệ Trân bỉu môi, đạp chân người đối diện "Khô khan như ngươi thì biết cái gì"
Bạch Vũ Hàm thật sự cảm thấy oan ức "Ta là đang quan tâm ngươi a"
Lục Huệ Trân mặc kệ Bạch Vũ Hàm, tiếp tục vừa ăn cơm vừa cười mủm mỉm.
Ngày hôm sau, Bạch Vũ Hàm đang chơi đùa ngoài sân cùng Vũ Hoa thì Lục Huệ Trân đem ba chén chè ra, nhìn hai người trước mặt, đôi môi không giấu được nụ cười. Trong lòng cũng cảm thấy hạnh phúc và bình yên kì lạ.
Tuy Bạch Vũ Hàm mới là người nuôi nấng Vũ Hoa nhưng thời gian gần đây cũng có công sức của Lục Huệ Trân góp vào nên tình cảm của Vũ Hoa đối với Lục Huệ Trân liền tốt hơn trước, hắn không còn cảm thấy xa lạ với nàng nữa.
Đang chơi cùng Bạch Vũ Hàm, nhìn thấy Lục Huệ Trân, hắn liền hớn hở chạy tới chổ nàng "Cô cô"
Lục Huệ Trân nở nụ cười dịu dàng, ôm tiểu tử ngồi trong lòng mình, giúp hắn lau tay rồi đưa chén chè cho hắn "Ăn ngoan ta mới cho ngươi đi chơi"
Vũ Hoa cười tít mắt, nhận lấy chén chè "Ta ngoan a"
Bạch Vũ Hàm lau mồ hôi trên trán, đi đến ngồi cạnh Lục Huệ Trân "Ngươi thật biết chìu hư hắn"
Lục Huệ Trân mỉm cười "Một lát để Vũ Hoa sang chơi cùng Tiểu Linh, ta cùng ngươi đến một nơi"
Tiểu Linh là nữ nhi của trưởng thôn Đổng Vân, cả Bạch Vũ Hàm và Lục Huệ Trân đều phải công nhận, tuy Tiểu Linh chỉ hơn Vũ Hoa hai tuổi nhưng hiểu chuyện và chững chạc hơn Vũ Hoa rất nhiều. Vì vậy hai người luôn muốn Vũ Hoa tiếp xúc với Tiểu Linh để hắn trưởng thành một chút.
Bạch Vũ Hàm gật đầu "Cũng được, mà đi đâu ?"
Chiều hôm qua trên đường về, Lục Huệ Trân tình cờ nghe người dân ở đây đang bàn tán về tảng đá nhân duyên ở miếu Tơ Nguyệt. Truyền thuyết kể rằng, ngọn đá này rất linh thiêng, hai người yêu nhau, cùng nhau đến đó khắc tên họ lên đá, nếu định mệnh gắn ghép, tên của cả hai sẽ không biến mất. Ngược lại, nếu cố chấp cưỡng cầu, khắc một chữ, một chữ liền hoá khói mây và tảng đá này chỉ chứa tên của những người có tuổi thọ cao.
Lục Huệ Trân sau khi giải thích về đá nhân duyên cho Bạch Vũ Hàm nghe thì cả hai đã đi đến miếu Tơ Nguyệt. Ngôi miếu hẽo lánh nằm giữa rừng nhưng khi bước vào lại không hề có cảm giác lạnh lẽo, khiến ai đến cũng rất thoải mái mà dâng hương, xin lễ.
"Tảng đá này sao ?"
Bạch Vũ Hàm hỏi xong liền đi xung quanh ngắm nhìn những cái tên đã được khắc trên đá, ngoài dự đoán của nàng, chữ trên đá vô cùng ít ỏi.
Lục Huệ Trân gật đầu "Đúng vậy, lần đầu tiên ta được chứng kiến thiêng vật, thật sự đã mở mang tầm mắt"
Để Lục Huệ Trân nhìn thêm một lát, Bạch Vũ Hàm liền nói "Về thôi, trời tối sẽ rất khó tìm được đường ra"
"Ngươi đi trước đi, ta sẽ theo sau"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!