Bạch Vũ Đình đang chán nãn ngồi chơi trong hoa viên thì tiểu ninh tử như thường lệ, đem trái cây đến cho hắn.
Bạch Vũ Đình nhìn tiểu ninh tử "Tiểu ninh tử ngươi nói xem, vì sao gần đây hoàng huynh không còn đến chơi với trẫm ?"
Tiểu ninh tử cúi đầu đáp "Có lẽ Thành vương cũng như những người khác, bắt đầu chán ghét bệ hạ"
Bạch Vũ Đình buồn bã "Vì sao ? Ta và hoàng huynh giao tình rất tốt a"
"Bệ hạ, trong hoàng cung không có ai là thật lòng, chẳng qua Thành vương chỉ muốn lấy lòng bệ hạ mà thôi. Đợi lúc người không chú ý, Thành vương sẽ giết người đoạt vị như đã làm với thái hoàng vậy"
Bạch Vũ Đình liền phản bác "Không đúng, phụ hoàng là đang được hoàng huynh bảo vệ, sợ có người xấu sinh uất hận mà tổn hại phụ hoàng"
Lần đó chính mắt Bạch Vũ Đình nghe thấy, nhìn thấy những binh lính từng bị Bạch Vũ Gia hành hạ, sỉ nhục, muốn nhân cơ hội hắn phát điên mà diệt trừ hắn rồi vờ như hắn bất cẩn mà chết, nhưng sự việc chưa kịp xảy ra đã truyền đến tai Bạch Vũ Hàm, Bạch Vũ Hàm liền đến trừng phạt những kẻ kia rồi đổi luôn người của nàng đến canh gác Minh Hoà cung.
Tiểu ninh tử biết không thể một sớm một triều thay đổi định kiến của Bạch Vũ Đình, hắn chỉ có thể kiên nhẫn mà thuyết phục. Bởi vì Bạch Vũ Hàm đã kéo chủ tử hắn xuống nơi không thể ngốc đầu lên, hắn thề phải trả thù cho Bạch Vũ Gia.
Hôm nay Lục Đàm về nhà lại nhìn thấy tiểu muội không vui, lập tức quan tâm "Làm sao vậy ? Thành vương lại chọc giận gì ngươi sao ?", đối với Lục Đàm, người có thể ảnh hưởng được đến Lục Huệ Trân thì chỉ có Bạch Vũ Hàm.
Cao Khiết Bình đứng bên cạnh không khỏi xem thường "Ngươi đúng là một đại ca tốt nha", biết rõ vì sao Lục Huệ Trân không vui, còn cư nhiên nhắc đến người gây ra chuyện.
Lục Đàm muốn nói lại gì đó thì Lục Huệ Trân lên tiếng "Đại ca, Cao tướng quân"
Cả hai nghe gọi liền cùng đáp "Sao vậy ?"
"Ta muốn biết tất cả chuyện của Thành vương và thái hậu"
Lục Đàm và Cao Khiết Bình khó xử nhìn nhau, biết nói làm sao đây.
Cao Khiết Bình nhìn Lục Huệ Trân "Sao ngươi lại muốn biết chuyện của thái hậu và điện hạ ? Đã có ai nói gì sao ?"
Lục Huệ Trân cười buồn "Không cần ai nói ta cũng có thể nhìn ra mà", chỉ là nhận ra hơi trễ thôi.
Lục Đàm nhíu mày "Nếu vậy ngươi còn muốn biết cái gì ?"
"Quá khứ của họ"
Bạch Vũ Hàm một tháng nay từ khi khỏi bệnh chỉ tự nhốt mình trong phủ, buồn chán lấy việc tỉa hoa cắt lá làm niềm vui.
"Phụ thân"
Bạch Vũ Hàm giật mình quay người lại, nhìn thấy Mục Tử Đồng nắm tay Vũ Hoa đi tới.
Bạch Vũ Hàm mỉm cười nhìn Vũ Hoa "Tập võ xong rồi sao ?"
"Ân", sau đó lại dùng tay còn lại nắm tay Bạch Vũ Hàm, lắc lắc "Ta muốn ra ngoài chơi"
Bạch Vũ Hàm dù đang buồn bực hay mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nghe Vũ Hoa muốn làm gì, nàng đều cưng chiều "Được được, chúng ta đi"
Vũ Hoa nghe xong liền hướng sang Mục Tử Đồng "Sư phụ, ngươi cũng đi nha ?"
Mục Tử Đồng sủng nịch nhìn Vũ Hoa "Được rồi"
Bạch Vũ Hàm nhìn Mục Tử Đồng, nàng hiểu vì sao Mục Tử Đồng rất yêu thích Vũ Hoa, còn nhận hắn làm đệ tử. Đơn giản là vì Vũ Hoa có số phận giống như Mục Tử Đồng, đều lớn lên mà không có phụ mẫu ruột thịt bên cạnh.
Chơi đến tối thì ba người trở về, Bạch Vũ Hàm nhìn thấy Lục Đàm vội vã chạy đến.
Để Mục Tử Đồng đưa Vũ Hoa vào phủ còn nàng đứng bên ngoài tiếp chuyện với Lục Đàm "Sao vậy ?"
Lục Đàm ổn định lại hơi thở, nói "Huệ Trân lại muốn bỏ đi, hiện tại đang ở bờ sông đợi thuyền. Ngươi làm ơn giúp ta giữ nó lại"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!