Bạch Vũ Hàm nhìn ra Lục Huệ Trân có tâm trạng không vui, liền biết nguyên nhân, chỉ là không hiểu được vì sao nàng lại để ý đến việc này như vậy.
Bạch Vũ Hàm đi đến đứng bên cạnh, cũng nhìn ra bên ngoài cửa sổ "Ngươi không thích liên quan đến hoàng cung và người trong hoàng tộc ?", cho nên chưa một lần vào cung mỗi khi có yến tiệc, mượn cớ đi du ngoạn để trốn tránh.
Lục Huệ Trân thầm thở dài "Ta chán ghét hoàng cung là bởi vì những người sau khi có quyền thế trong tay, tất cả đều không còn là chính mình", nàng cũng không hy vọng nàng sẽ trở thành loại người đó hoặc yêu một người tham luyến vương quyền.
Lục Huệ Trân hiểu rõ sự ảnh hưởng của ngôi vị hoàng đế là như thế nào, vị trí đó vẫn luôn tác động mạnh mẽ đến mọi người.
Nàng không muốn kết bạn và gả cho người trong triều đình cũng như trong hoàng tộc là bởi vì một khi họ thay đổi, nàng sẽ mất họ. Vì nàng biết chính bản thân nàng sẽ không bao giờ ủng hộ họ tạo phản.
Lời nói của Lục Huệ Trân như cảnh tỉnh Bạch Vũ Hàm, bất quá Bạch Vũ Hàm cũng không làm nàng căng thẳng thêm "Sắp tới ngươi muốn đi đâu ? Ta đi cùng ngươi"
Bạch Vũ Hàm cảm thấy hiện tại có trở về thì cũng không giết được Bạch Vũ Gia, chi bằng đợi đến bốn năm sau mới xuất hiện cũng không muộn. Trong thời gian này nên củng cố binh lực cho chính mình trước. Sau đó mới hy vọng áp chế được Bạch Vũ Gia.
Lục Huệ Trân nghe Bạch Vũ Hàm nói muốn đi theo nàng, liền khó hiểu mà nhìn Bạch Vũ Hàm "Điện hạ không trở về làm đại sự sao ? Còn có một nữ nhân khác đợi ngươi mà ?"
Bạch Vũ Hàm bật cười, không quan tâm lắm về câu thứ hai, sợ nói tới sẽ tự làm bản thân mất hứng "Ta chỉ là một nữ nhân thì có thể làm đại sự gì chứ ? Ngươi cũng đừng tỏ ra xa lạ như vậy. Ta thích tên Bạch Ngọc, cứ gọi ta như cũ được rồi"
Lục Huệ Trân lúc này mới hỏi đến khuất mắt "Phải rồi, ngươi vì sao lại phẫn nam trang ? Còn có Tương vương, có phải cũng vậy ?"
Bạch Vũ Hàm gật đầu "Ừm, bọn ta đều là nữ nhân"
"Tại sao ?"
"Dòng họ Bạch Vũ của ta thật rất chung tình, năm đó mẫu hậu vì không muốn phụ hoàng thất vọng, càng không muốn mất đi tình cảm của phụ hoàng nên mẫu hậu buộc lòng đem ta cùng Vũ Ngọc biến thành nam nhi. Như vậy cũng có thể giúp phụ hoàng củng cố ngôi vị", có người nối dõi, các đại thần cũng không dám hy vọng xa vời.
Lục Huệ Trân nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt Bạch Vũ Hàm, thời gian qua xem ra Bạch Vũ Hàm vì che dấu thân phận mà chịu không ít khó khăn, ngay cả cung nữ hầu hạ chắc cũng không có đi "Xin lỗi, lẽ ra ta không nên hỏi nhiều"
"Không có gì, dù sao ngươi cũng nên biết chuyện này. Trong lòng cứ có khuất mắt thì sẽ rất khó chịu a", nói xong lại hỏi "Vậy hôm nay chúng ta sẽ đi đâu ?"
Lục Huệ Trân nhìn lên tấm vải trắng có thấm chút đỏ trên đầu Bạch Vũ Hàm "Đợi ngươi hồi phục rồi đi cũng được"
Bạch Vũ Hàm lại nhớ tới vấn đề khác "Ngươi chán ghét kinh thành như vậy vì sao còn nói sẽ đưa ta đến đó ?"
"Kinh thành nhiều đại phu giỏi, ta nghĩ có thể giúp ngươi nhớ lại", nếu không phải vì Bạch Vũ Hàm thì nàng cũng không có ý nghĩ sẽ về kinh thành sớm hơn dự định.
Bạch Vũ Hàm tự nhiên cảm thấy ấm áp, liền nở nụ cười thật tươi. Mà Lục Huệ Trân nhìn thấy Bạch Vũ Hàm như vậy, trong lòng cũng trở nên vui vẻ.
Buổi tối khi mọi người đã ngủ, Bạch Vũ Hàm chán nản ra bờ sông ngồi, nhớ lại giấc mơ hôm nay. Nghĩ tới bây giờ cũng đã hơn hai tháng Cao Ngọc Tuyền gả đi, có phải nàng cũng đã có hài tử rồi hay không. Nghĩ đến mỗi ngày nàng cùng Bạch Vũ Gia vui vẻ, còn có nhi tử với nhau, điều này làm tim Bạch Vũ Hàm khẽ nhói lên.
Thẩn thờ nhìn vào khoảng không trước mặt, tự hỏi "Thời gian qua, nàng có bao giờ nhớ đến ta hay không ?"
Một lúc sau, bên cạnh có người ngồi xuống, Cao Khiết Bình nhìn Bạch Vũ Hàm "Điện hạ thật sự sẽ đi theo quận chúa ?"
Bạch Vũ Hàm gật đầu "Ta cần thời gian củng cố binh quyền"
Trong tay Bạch Vũ Gia ít nhiều gì cũng còn hai vạn quân, còn có năm vạn quân của Cao gia. Dù Bạch Vũ Hàm đã có hổ phù trong tay những vẫn chưa đủ. Hiện tại không thể xem thường Bạch Vũ Gia.
Cao Khiết Bình hiểu ý của Bạch Vũ Hàm, lại hỏi "Nếu vậy, ngày mai ta cùng Lục tướng quân về kinh thành, tránh đề Bạch Vũ Gia nghi ngờ. Chúng ta sẽ vẫn giữ liên lạc"
"Cứ như vậy đi"
Cao Khiết Bình nhìn Bạch Vũ Hàm, chần chừ một lúc lại nói "Hoàng hậu đã sinh thái tử"
Bạch Vũ Hàm cười buồn, giấc mơ đó xem ra là thật "Nàng ấy đã được như ý rồi"
Chỉ cần như vậy thì Cao Ngọc Tuyền sẽ không bị Bạch Vũ Gia ghét bỏ mà đẩy vào lãnh cung. Bạch Vũ Hàm cũng chỉ mong Cao Ngọc Tuyền hạnh phúc.
Cao Khiết Bình đoán ra được dự định khác của Bạch Vũ Hàm "Nếu điện hạ muốn đổi ý cũng không sao, chỉ là trong thiên hạ chỉ có ngươi mới đủ khả năng lật đổ Bạch Vũ Gia. Cho nên dù ngươi quyết định thế nào, bọn ta vẫn theo ngươi"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!