Huệ Trân bỏ ra ngoài không để ý đụng trúng Trương Lĩnh, liền nhìn hắn nói "Xin lỗi"
Trương Lĩnh nhận thấy tâm tình Huệ Trân không được tốt, lập tức quan tâm "Huệ cô nương có chuyện gì sao ?"
"Không có gì", miệng nói không có gì nhưng dáng vẻ không phải như vậy.
Trương Lĩnh liền ngỏ lời "Ngươi đã ăn gì chưa ? Nếu chưa thì đi với ta, ta mời ngươi"
Huệ Trân cảm thấy thà đi với Trương Lĩnh còn hơn phải về nhà nhìn mặt Bạch Ngọc, nên đồng ý "Ta cũng chưa ăn gì"
Trương Lĩnh vui vẻ, lần đầu tiên nàng đồng ý lời mời của hắn "Vậy chúng ta đi"
"Ừm"
Ăn uống no say thì Trương Lĩnh có ý muốn đưa Huệ Trân về lại bị nàng từ chối "Ta không muốn về, đi uống rượu đi"
Trương Lĩnh muốn hỏi có phải nàng với Bạch Ngọc cãi nhau không, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn là đáp ứng Huệ Trân. Nếu phản đối, chỉ sợ nàng cũng mặc kệ luôn hắn.
Bạch Ngọc ở nhà đợi đến tối vẫn không thấy Huệ Trân trở về, không ngồi yên được nữa liền chạy ra ngoài tìm nàng.
Bạch Ngọc chạy từ nơi này đến nơi khác, chạy dòng dòng bên ngoài trời lạnh khá lâu mới gặp Huệ Trân đang ở quán rượu với Trương Lĩnh. Hắn vừa trả tiền và muốn đưa nàng về.
"Trương công tử", Bạch Ngọc vội đi đến đỡ lấy Huệ Trân trước khi Trương Lĩnh chạm vào.
Trương Lĩnh có chút mất hứng "À là Bạch công tử sao"
Bạch Ngọc nhìn Huệ Trân đã say đến không biết gì, rồi nhìn lại Trương Lĩnh "Ta sẽ đưa nàng về, đa tạ ngươi cả ngày nay ở cùng nàng ấy"
Trương Lĩnh dù không muốn nhưng cũng phải nói "Không có gì"
"Vậy chúng ta đi trước"
"Tạm biệt"
"Tạm biệt"
Bạch Ngọc cõng Huệ Trân lên rồi từng bước đi về nhà. Vừa đi vừa nói với người trên lưng "Ngươi nha, rõ ràng không biết uống còn bày đặt rủ người ta đi uống rượu", nhắc tới lại cảm thấy khó chịu.
Ngược lại Huệ Trân im lặng được một lúc lại bất ngờ đánh lên vai Bạch Ngọc "Bạch Ngọc đồ đáng ghét, để ta đợi lâu như vậy cũng không thèm nói cái gì, chỉ biết ăn hiếp ta, còn dám lớn tiếng với ta"
Tuy bây giờ là do Huệ Trân đang có men rượu nên mới không tự chủ nói những lời này, nhưng Bạch Ngọc biết đây cũng là lời nói từ trong lòng nàng.
"Ta sai rồi, sẽ không lớn tiếng với ngươi nữa"
Huệ Trân không biết có nghe được hay không, chỉ thấy nàng sau khi trách mắng xong liền gục đầu xuống vai Bạch Ngọc mà ngủ, thỉnh thoảng vẫn lẫm bẫm "Đáng ghét"
Sáng hôm sau, Huệ Trân tỉnh dậy thì đã thấy nàng ở nhà, nhìn xung quanh không thấy Bạch Ngọc, nghĩ Bạch Ngọc lại đi tìm nữ nhân kia. Nếu muốn thì cứ nói thẳng, sao phải nói là đi làm cơ chứ.
"Đồ đáng ghét, háo sắc nhà ngươi nên đi chết đi"
Sau khi mắng xong liền thấy trên bàn có một tô cháo, Huệ Trân đi qua ngồi xuống nhìn thức ăn mà Bạch Ngọc đã chuẩn bị sẵn, khẽ thở dài.
Bạch Ngọc như đã hẹn, rất đúng giờ đã có mặt ở bãi đất trống ngày hôm qua, cùng mọi người làm quen.
Nam nhân ở đây bởi vì thấy chỉ một buổi sáng mà tiểu bạch kiểm như Bạch Ngọc đã có thể thay đổi được Mục Tử Đồng nên họ có chút ngưỡng mộ mà thôi. Vì vậy sáng nay ai cũng rất vui vẻ làm quen.
Không khí đang nhộn nhịp liền trở nên yên ắng, Mục Tử Đồng đi đến quăng cho Bạch Ngọc một thanh kiếm "Đấu với ta"
Bạch Ngọc cầm lấy thanh kiếm, cùng Mục Tử Đồng đánh nhau. Nói là đánh nhau nhưng chỉ có Mục Tử Đồng đánh, còn Bạch Ngọc chính là không có cơ hội đánh trả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!