Chương 13: Cãi Nhau

Buổi sáng, Bạch Ngọc dậy sớm để đến gặp Lâm Vận Tài. Trước khi đi còn được Huệ Trân ra tiễn "Ngươi đi cẩn thận, buổi trưa ta ở nhà đợi ngươi cùng ăn cơm"

Bạch Ngọc mỉm cười "Gặp lại sau"

Từ biệt nhau tại đó, Bạch Ngọc đi đến cửa tiệm liền thấy Lâm Vận Tài đã đứng đợi sẵn "Xin chào"

Lâm Vân Tài mỉm cười gật đầu, rồi nói "Đi theo ta"

Bạch Ngọc liền hỏi "Không phải ta sẽ làm ở đây sao ?"

"Theo ta sẽ biết"

Không còn cách nào, Bạch Ngọc chỉ có thể đi theo.

Mặc khác ở nhà, Huệ Trân ra chợ mua chút đồ ăn rồi trở về nấu cơm, đang nêm nếm thức ăn thì nghe giọng nói quen thuộc

"Sư muội"

Huệ Trân buông đồ trong tay xuống, quay nhìn nữ nhân lam y trước mặt, tươi cười "Sư tỷ"

Một Dung Lan Khuê nhìn thấy Huệ Trân đang nấu ăn, chính là ngạc nhiên "Ngươi biết nấu cơm rồi sao ?"

Huệ Trân bỉu môi "Sư tỷ cứ xem thường ta"

Mộ Dung Lan Khuê bật cười, cùng Huệ Trân đi đến bàn ngồi.

Rót trà cho Mộ Dung Lan Khuê xong, Huệ Trân hỏi "Hai nước đang chiến tranh, sư tỷ đến đây không sao chứ ?"

Mộ Dung Lan Khuê lắc đầu "Ta là có việc đi ngang đây, hỏi thăm mới biết ngươi cũng ở đây nên mới ghé qua một chút"

Huệ Trân gật gật đầu "Chỉ có sư tỷ mới tìm được tung tích của ta, mỗi lần muốn đến thăm tỷ cũng không biết tỷ ở nơi nào"

Mộ Dung Lan Khuê là hoàng hậu Bắc Tề, thường xuyên đi nhiều nơi để tìm kím người tài về giúp nước. Là sư tỷ của Huệ Trân, tuy hai nước thường xuyên đánh nhau nhưng giao tình giữa họ vẫn rất tốt.

Bởi vì Mộ Dung Lan Khuê thường không có ở trong cung nên trừ khi nàng tự tìm đến, chứ không có ai là biết được tung tích của nàng ngoại trừ Phó Đổng Trác

- hoàng đế Bắc Tề. Nhưng chuyện nàng là sư tỷ của Huệ Trân, ngay cả hắn cũng không được biết.

Ở một vùng đất trống, Lâm Vận Tài cùng Bạch Vũ Hàm đang đứng bên trên nhìn xuống hàng ngàn nam nhân đang luyện kiếm cùng nhau. Lâm Vận Tài cảm thấy nếu như không làm cho Bạch Vũ Hàm biết thân phận của nàng, mà cứ im lặng đợi nàng nhớ lại thì thật không biết đến bao giờ.

"Thật ra ngươi tên Bạch Vũ Hàm, là hoàng tử cuối cùng của Tây Nguỵ Bạch đế", vì cho đến bây giờ vẫn chưa có tam hoàng tử, nên Bạch Vũ Hàm được xem là vị hoàng tử cuối cùng của triều đại.

Bạch Ngọc cười cười nhìn Lâm Vận Tài "Lão đừng đùa nữa, ta tới để làm việc a"

Lâm Vận Tài nghiêm túc nhìn Bạch Ngọc "Ta không đùa với ngươi"

Lâm Vận Tài sau khi cho người điều tra, liền tự tin nói "Ngươi bị hoàng thượng ám sát, mà hắn cũng không phải một hoàng đế tốt, nếu biết ngươi còn sống, hắn tuyệt đối không bỏ qua. Ngươi muốn mặc kệ sinh mệnh của mình như vậy ?"

Bạch Ngọc tuy không rõ lời Lâm Vận Tài nói là thật hay giả, nhưng nếu là thật thì đúng là rất nguy hiểm. Mà lâu nay ở trong thôn, nàng thỉnh thoảng vẫn nghe người dân xung quanh nói hoàng đế vô đạo, không quan tâm dân lành. Nghĩ đến thiên hạ cũng không ai cần một vị vua như vậy liền nhìn Lâm Vận Tài "Vậy ta phải làm gì ?"

Lâm Vận Tài mỉm cười, đáp "Thay vì ngươi cứ sống một cuộc sống vô nghĩa đợi trí nhớ hồi phục thì bây giờ ngươi tìm cách làm sao để khuất phục được tám ngàn người ở dưới kia đi", bọn họ đều là sát thủ do đích thân Lâm Vận Tài đào tạo, Bạch Vũ Hàm nếu thành công khiến họ một lòng đi theo, chứng tỏ Bạch Vũ Hàm là một người tài, đã định sẽ đứng đầu thiên hạ.

Suy nghĩ một chút, Bạch Ngọc gật đầu "Ta sẽ thử"

Lâm Vận Tài mỉm cười thú vị nhìn xuống nữ nhân duy nhất ở đây, có thể Bạch Vũ Hàm sẽ thuận lợi làm cho đám nam nhân kia khuất phục nhưng hắn cũng muốn xem xem một lãnh mĩ nhân như Mục Tử Đồng, có thể bỏ xuống cái tôi, tình nguyện đi theo Bạch Vũ Hàm hay không. Bởi vì chính bản thân hắn còn chưa làm được như vậy, sở dĩ Mục Tử Đồng đồng ý đến giúp hắn rèn luyện đội quận là vì hắn có nói sau này sẽ đem những sát thủ này đánh vào hoàng cung.

Mà Mục Tử Đồng lại có thù với Bạch Vũ Gia cho nên mới dễ dàng đồng ý đến giúp đỡ.

Bạch Ngọc được Lâm Vận Tài đưa xuống dưới chổ đám người kia, nói lớn "Mọi người tập trung lại đây"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!