Ngày đại hôn của Cao Ngọc Tuyền cùng Bạch Vũ Gia, hôn lễ diễn ra vô cùng long trọng, thậm chí còn lớn hơn lúc Bạch Vũ Gia thú tiền hoàng hậu. Ngày đó, ai cũng đến tham dự, riêng Bạch Vũ Hàm và Cao Khiết Bình là không có tham gia.
Ngày hôm sau, Bạch Vũ Gia trong thư phòng thì ở bên ngoài, một nam nhân chậm rãi bước vào "Bệ hạ, đã tìm được nơi Thành vương ở"
Bạch Vũ Gia mỉm cười hài lòng, lẽ ra hắn đã quên mất Bạch Vũ Hàm rồi nhưng tình cờ hắn nghe dân làng An Nam nói lúc trước thường thấy Bạch Vũ Hàm cùng Cao Ngọc Tuyền nắm tay dạo phố. Bạch Vũ Gia sau lần đó liền muốn giết triệt để Bạch Vũ Hàm, tránh để Bạch Vũ Hàm vào hoàng cung câu dẫn Cao Ngọc Tuyền lần nữa.
"Không ai phát hiện xác của hắn, càng tốt"
"Tuân lệnh"
Bạch Vũ Hàm sau khi tạm chia tay với Mặc Ân và Cao Khiết Bình thì một mình một thân trở về núi, vì không có đề phòng nên khi phát hiện bản thân bị phục kích bởi một đám hắc y nhân, Bạch Vũ Hàm chỉ có thể đánh tay không với họ.
Đám người hắc y nhân dồn Bạch Vũ Hàm đến bên bờ vực, bọn chúng nhìn Bạch Vũ Hàm không có vũ khí, tự biết rõ chỉ cần ép người thì người kia cũng tự chết, không cần bọn chúng phải tốn công ra tay.
Bạch Vũ Hàm nhìn ra sau lưng thấy chỉ hai bước nữa là nàng sẽ bị rơi xuống vực, bản thân không ngờ tên Bạch Vũ Gia kia sau khi có được Cao Ngọc Tuyền, càng biết rõ nàng sẽ không quay lại hoàng cung nhưng hắn vẫn muốn đuổi cùng giết tận. Tự thề với bản thân, nếu hôm nay nàng thoát chết, nàng tuyệt đối không tha cho Bạch Vũ Gia.
Bạch Vũ Hàm nhìn dưới chân thấy có một khúc cây, lập tức lấy cây làm kiếm, đánh với bọn người kia.
Đám người hắc y nhân không nghĩ Bạch Vũ Hàm có cơ hội trở mình, trong lúc bất cẩn đã có hai tên rơi xuống vực vì Bạch Vũ Hàm tấn công quá nhanh, bọn chúng căn bản nhìn không ra đây là loại võ công gì.
Bạch Vũ Hàm ở hiện đại từng học võ nghệ, về đây có học sơ qua kiếm pháp, đại cổ kết hợp, đương nhiên không ai có thể biết đường đánh của võ thuật này. Nhưng có một điều Bạch Vũ Hàm biết rõ, nàng là tay không tất sắt, bọn chúng đều là cao thủ, chỉ một mình đối phó còn đứng bên lề vực sâu, hôm nay xem ra phải gieo mình xuống đó rồi.
Đám người hắc y nhân càng ngày càng đánh tới, hoàn toàn không cho Bạch Vũ Hàm có cơ hội chạy vào bên trong, nhất định phải khiến Bạch Vũ Hàm rơi xuống vực. Vực sâu như vậy ngã xuống chỉ có tan xác, bọn chúng cũng không cần nghĩ cách làm mất xác Bạch Vũ Hàm.
Bạch Vũ Hàm đang đánh lại bất ngờ bị chém sau lưng, mọi hoạt động lập tức đình chỉ, ngã xuống đất nằm thở dốc.
Đám người kia biết nhiệm vụ đã hoàn thành, đi đến nhẫn tâm ném Bạch vũ Hàm xuống vực sau đó bỏ đi.
Trong khi Bạch Vũ Hàm rơi xuống, một chút ý thức còn sót lại, tự hỏi chính mình cũng như hỏi Cao Ngọc Tuyền "Nếu nàng biết hắn giết ta, nàng có hận hắn mà rời xa hắn hay không ?", tự hỏi xong liền nhắm mắt, mặc cho số phận như thế nào.
Ở một bờ hồ, nữ nhân khăn che nửa mặt đang ngồi bên bờ sông giặt đồ, chợt nghe tiếng bạch thật lớn, sau đó là nước giăng tung toé làm ướt hết người nàng.
Nữ nhân hoảng hốt thấy một nam nhân đang chìm xuống nước, nàng liền bơi ra ôm lấy người kia kéo vào bờ. Lúc này nữ nhân mới nhìn kỉ, nam nhân này chính là người lần trước say rượu đã đụng trúng nàng.
Nữ nhân vừa gọi vừa vỗ vỗ bên mặt Bạch Vũ Hàm "Nè .. tỉnh lại .. nè"
Nữ nhân thấy cứ gọi như vậy chỉ sợ tiễn luôn vong người này, lập tức chuyển qua đập liên tục vào ngực Bạch Vũ Hàm "Tỉnh lại đi, ta sợ xác chết"
Như có hiệu quả, sau một lúc nữ nhân kiên trì đánh Bạch Vũ Hàm, Bạch Vũ Hàm liền ói ra nước, ngồi dậy họ sặc sụa, sau đó nhíu mày vì vết thương sau lưng quá đau.
Nữ nhân cũng đã thấy vết thương khá lớn kia, liền đỡ Bạch Vũ Hàm đứng dậy "Ta biết y thuật, nhà ta ở kia, ngươi ráng đi tới đó ta sẽ trị thương cho ngươi"
Một đường đi đến ngôi nhà nhỏ phía trước, máu cũng theo đó nhỏ xuống dưới đất. Bạch Vũ Hàm sau khi thuận lợi đi đến nhà của nữ nhân kia, trong đầu liền đau inh ỏi, Bạch Vũ Hàm lập tức hôn mê sâu.
Ở hoàng cung, Xuân Cát sau khi nghe Phúc Minh Khang nói lại rằng Bạch Vũ Hàm đã bị ám sát rơi xuống vực, hai ngày nay vẫn không tìm thấy xác. Xuân Cát lập tức chạy đến Y Thọ cung báo lại với Cao Ngọc Tuyền.
"Nương nương"
Cao Ngọc Tuyền là chưa từng thấy Xuân Cát gấp gáp như vậy, liền hỏi "Có chuyện gì ?"
"Thành vương bị người của hoàng thượng ép rơi xuống vực, nghi là đến cả xác cũng bị tan rã"
Cao Ngọc Tuyền nghe xong, tay nắm chặt vạt áo, đầu óc trống rỗng, có cảm giác buồn nôn, tâm như bị ai bóp chặt, đến thở cũng thở không nổi. Cũng chưa có nói gì lập tức ngất xỉu.
"Nương nương", Xuân Cát hoảng hốt đỡ lấy Cao Ngọc Tuyền, sau đó hướng ra ngoài cửa hô lớn "Hoàng hậu ngất xỉu, mau truyền thái y"
Ở hoàng cung, một mảnh hỗn loạn.
Bạch Vũ Gia sau khi nghe tin liền chạy đến Y Thọ cung, nhìn thái y đang bắt mạch cho Cao Ngọc Tuyền, khẩn trương hỏi "Hoàng hậu thế nào ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!