Tạ Thanh Kỳ nhìn tờ giấy đã khiến mọi nỗ lực những ngày qua của mình đổ sông đổ biển, trong đầu chỉ hiện lên bốn chữ:
"Trời muốn diệt ta!"
Chẳng phải nói nguyên chủ không thích đọc sách viết chữ sao? Hóa ra sở thích là đi chép thông cáo xét nhà của người khác à!
Một người cổ đại mà nét chữ lại trừu tượng y hệt bác sĩ như nàng, chữ viết như gà bới, đến giám định bút tích cũng chẳng phân biệt nổi!
Tạ Thanh Kỳ ngây người nhìn cánh cửa đóng chặt, cảm thấy đây chính là "cánh cửa Schrodinger", mỗi ngày mở ra không biết là bình an vô sự hay là vạn kiếp bất phục!
Trong phòng bỗng tối sầm, Lê Hoài Âm đã tắt đèn.
Xem ra hôm nay không châm cứu được rồi, lại còn nhận thêm "combo" cảm tình của Thủ phụ tương lai bị quét sạch về số không.
Tạ Thanh Kỳ khóc không ra nước mắt, xé nát tờ thông cáo trong tay, hung hăng ném xuống đất, rồi mới sực nhớ đây là phòng mình...
Lại lẳng lặng nhặt lên, vo thành cục ném đi.
Phân loại rác thải, bắt đầu từ ta.
Đúng thế! Nàng cũng chính là một cục rác rưởi!
Ngày hôm sau, cũng chính là một ngày trước thọ yến, Định An Hầu Tạ Bình Viễn từ quân doanh trở về, gọi Tạ Thanh Kỳ qua gặp, mãi đến trưa mới về.
Trúc Nguyệt thấy Thế tử về với khuôn mặt nhăn nhó như mướp đắng thì biết ngay lại bị Hầu gia mắng.
Nhưng nghĩ đến sự quan tâm của Thế tử đối với Thiếu phu nhân gần đây, nàng vẫn mở lời: "Thế tử, Thiếu phu nhân hôm nay dường như không có khẩu vị, đồ ăn đưa vào hầu như còn nguyên."
Tạ Thanh Kỳ nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, thở dài: "Ta biết rồi."
Dường như nghĩ ra điều gì, nàng hỏi: "Lúc trước ngươi đưa sách cho Thiếu phu nhân, có thấy bên trong kẹp tờ giấy nào không?"
Trúc Nguyệt suy nghĩ một chút rồi sực nhớ: "Hình như có một tờ, lúc đó kẹp trong quyển sách Ngài đang xem trên bàn."
"Ngươi đã thấy rồi sao?"
Thấy Tạ Thanh Kỳ kích động, Trúc Nguyệt vội giải thích: "Nô tỳ không dám xem thư từ Thế tử gửi cho Thiếu phu nhân, chỉ liếc sơ qua rồi kẹp lại thôi, nô tỳ thề là không nhận ra chữ trên đó!"
Tạ Thanh Kỳ: ...... Đúng là tầm quan trọng của việc luyện chữ đẹp.
Người ta tưởng nàng viết tình thư, hóa ra lại là "di thư". Nàng sắp thắt cổ đến nơi rồi mà họ còn tưởng nàng đang chơi đánh đu!
Tạ Thanh Kỳ không có ý hưng sư vấn tội, giọng ôn hòa hơn: "Trong đó có kẹp thêm tờ giấy hay thư từ gì khác không?"
"Không có ạ." Trúc Nguyệt lắc đầu.
Tạ Thanh Kỳ thở phào, nàng không thể dẫm thêm cái bẫy nào nữa, người làm bằng sắt cũng biết đau chứ!
Ngày thọ yến, trời còn chưa sáng, một bóng người đã rón rén ra khỏi phòng.
Phó tướng của Tạ Hầu gia là Chu Dũng đội tuyết đến Thanh Phong Viện, suýt nữa bị Tạ Thanh Kỳ đang đứng dưới hiên làm cho giật mình.
Trong viện trắng xóa một màu, Tạ Thanh Kỳ mặc bộ đồ trắng, ánh mắt u oán.
"Thế tử gia, sao Ngài lại..."
"Suỵt." Tạ Thanh Kỳ vội ra hiệu im lặng, chỉ tay vào trong phòng.
Chu Dũng hạ thấp giọng: "Sao Ngài dậy sớm thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!