Chương 49: (Vô Đề)

Nghe vậy, gã đàn ông lại đánh giá Tạ Thanh Kỳ một lượt, thấy nàng trông như thư sinh yếu ớt, đẩy nhẹ là ngã.

Thật không hiểu Trần tiểu thư sao lại nhìn trúng hắn!

Chắc chắn là bị tên tiểu bạch kiểm này dùng lời hoa mỹ lừa gạt, định trèo cao vào Trần gia để chiếm đoạt gia sản đây mà.

Công tử đã dặn phải dạy cho tên lang trung này một bài học, gã cứ thế mà làm thôi.

"Biết chút quyền cước sao? Đại gia sẽ cho ngươi thấy công phu mèo ba chân của ngươi thảm hại thế nào!"

Tạ Thanh Kỳ thấy gã càng lúc càng giận, nhưng nàng vẫn thản nhiên đứng đó.

Trong đám đông có người khuyên: "Tạ đại phu, hay là báo quan đi, đừng đối đầu với hắn."

Vừa dứt lời, một luồng quyền phong sắc lẹm lao thẳng vào mặt Tạ Thanh Kỳ. Người khuyên bảo nhắm tịt mắt lại, thầm nghĩ Tạ đại phu phen này tiêu đời rồi.

Tạ Thanh Kỳ chỉ cần nghiêng mình đã dễ dàng tránh thoát, không quên nói với người kia: "Đừng lo, có thể mở mắt xem rồi."

Được Hoa Thập An huấn luyện bấy lâu, tốc độ ra đòn của gã đàn ông này trong mắt nàng chẳng khác nào động tác chậm.

Người nọ vừa mở mắt đã thấy Tạ đại phu gầy yếu tung một cước vào ngực gã đàn ông, đá văng gã ra xa mấy trượng!

Gã đàn ông ngã vật ra đau đớn, khi gã định lồm cồm bò dậy, Tạ Thanh Kỳ tiến lại gần, lắc đầu thở dài: "Trước khi tới đây ngươi không ghé vườn rau xem sao à?"

Gã ngơ ngác, quên cả việc bò dậy: "Cái gì?"

"Đồ rau (đồ ngu) của ngươi chết rồi." Tạ Thanh Kỳ nói xong, xách đồ nghênh ngang rời đi, để lại đám đông cười vang.

Gã đàn ông không rõ là vì tức hay xấu hổ mà mặt đỏ như gan heo, vắt chân lên cổ chạy trốn.

Lục Diệp vỗ vai Hành Tuyết đang cười ngặt nghẽo, cảm thán: "Chúng ta lo hão rồi, không gặp một thời gian mà võ công nàng tiến bộ vượt bậc, có tư cách làm đồ đệ ta rồi đấy."

"Xem ra nàng đã hạ quyết tâm khổ luyện." Hành Tuyết ngạc nhiên: "Ngươi định thu nàng làm đồ đệ thật sao?"

Lục Diệp cười: "Nói miệng vậy thôi, nàng là Thế tử hầu phủ, thiếu gì cao nhân chỉ dạy chứ?"

Tạ Thanh Kỳ đến quân doanh, đúng như dự đoán bị đám người Lưu Đại Phủ trêu chọc.

"Thế tử gia, nghe nói ngài đi săn cùng Thánh thượng ba ngày mà chỉ bắt được một con gà rừng thôi sao?"

"Nửa tháng nữa là tỷ thí với các doanh khác rồi, ngài mà cứ thế này thì Phượng Vũ Doanh chúng ta..."

Lưu Đại Phủ cắt ngang: "Ấy, Thế tử gia đã nói nếu đánh không lại chúng ta sẽ không bước chân vào Phượng Vũ Doanh nữa, sao mà liên lụy được chứ, đúng không Thế tử?"

"Phải." Tạ Thanh Kỳ mỉm cười: "Vẫn chưa đánh mà, ta không có thói quen chưa đánh đã hàng."

Lưu Đại Phủ áp sát: "Chẳng còn mấy ngày nữa, Thế tử định khi nào thì tỷ thí với các huynh đệ đây?"

Nhìn đám người đang hừng hực khí thế, nàng cạn lời: "Gấp cái gì, quân lệnh trạng đã lập, ta chạy được sao?" Rồi nàng cười thần bí: "Tối nay có một hoạt động khác, có ai muốn tham gia không?"

Bọn họ từng nghe về chiến tích lừng lẫy của Tạ Thanh Kỳ, thấy nàng cười xấu xa lại rủ đi vào buổi tối, liền nghĩ lệch lạc.

Có người nhíu mày: "Hầu gia có lệnh, ai dám đi nơi phường hoa ngõ liễu sẽ bị phạt năm mươi trượng."

Tạ Thanh Kỳ thấy ánh mắt họ nhìn mình đầy kỳ quái, thắc mắc: "Nơi nào cơ?"

"Nơi ngài hay đi nhất ấy... còn hỏi bọn ta sao?"

Tạ Thanh Kỳ hít sâu một hơi, lườm họ: "Tâm bẩn nhìn gì cũng thấy dơ! Tóm lại, tối nay hành động có nguy hiểm, ai sợ chết thì đừng tới, ai không sợ thì nghe ta nói qua một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!