Chương 48: (Vô Đề)

Trời sắp hoàng hôn, ráng chiều rực rỡ phủ khắp bầu trời, đẹp tựa một bức tranh thủy mặc đẫm sắc màu.

Thế nhưng, Tạ Thanh Kỳ lại mong sao trời mau tối hẳn, để nàng còn thuận tiện trèo tường.

Đến lúc này nàng mới phát giác, bản thân dường như đã không thể rời xa Lê Hoài Âm được nữa.

Thời gian chờ đợi luôn dài đằng đẵng và đầy dày vò, Tạ Thanh Kỳ không muốn lãng phí, liền bảo Lão Dương thả tên đạo tặc kia ra.

Lão Dương hỏi: "Thế tử gia, có cần gọi Hoa cô nương qua đây trông chừng không?"

"Không cần." Tạ Thanh Kỳ xua tay, ném một thanh kiếm cho tên đạo tặc, cười khiêu khích: "Bị ta trêu đùa bấy lâu, ngươi không muốn báo thù sao? Tốt nhất là nên dốc sức giết ta trong một chiêu, ta sẽ bảo bọn họ đứng xa một chút."

"Thế tử gia!" Lão Dương lộ vẻ lo lắng.

Tạ Thanh Kỳ kiên quyết bắt mọi người lui ra ngoài ba trượng, nàng nhìn tên đạo tặc nói: "Khối lệnh bài trên người ngươi đã chứng minh kẻ đứng sau ngươi có tổ chức, ngươi không chịu khai thì chỉ có nước chịu tra tấn ngày qua ngày. Cách duy nhất để phá cục diện này chính là giết ta."

Tên đạo tặc cầm kiếm, trợn mắt nhìn Tạ Thanh Kỳ, hận đến mức khóe mắt như muốn nứt ra. Từ khi bị bắt, hắn ngày ngày chịu đủ cực hình, thế nhưng tên tiểu bạch kiểm này không biết lấy đâu ra loại thuốc lạ, khiến vết thương của hắn khôi phục cực nhanh, thật sự là muốn sống không được, muốn chết không xong.

Hắn đã nhìn ra rồi, tên tiểu bạch kiểm này những ngày qua chỉ xem hắn như đá mài dao mà thôi. Đã vậy, thừa dịp hôm nay nữ nhân kia không có mặt, hắn nhất định phải khiến nàng bỏ mạng tại đây.

Tên đạo tặc không một lời báo trước đã lao tới, Tạ Thanh Kỳ nhếch môi, bình tĩnh đón đánh.

Đao kiếm giao nhau, hai người giao đấu gần nửa canh giờ. Tạ Thanh Kỳ đã nắm rõ thực lực của hắn, liền cố ý lộ ra một sơ hở, để hắn chém một đường nông trên cánh tay trái.

"Lão Dương!" Tạ Thanh Kỳ giả vờ không địch lại, vừa lùi vừa chống đỡ. Ngay khoảnh khắc nàng suýt bị kiếm sắc xuyên thân, Lão Dương kịp thời đánh bay thanh kiếm của tên đạo tặc, các hộ vệ khác cũng vội vàng xông lên khống chế hắn.

"Ái chà, ngươi lại thất bại rồi." Tạ Thanh Kỳ làm mặt quỷ, ra dáng một kẻ ăn chơi trác táng ỷ thế h**p người.

Tên đạo tặc tức đến hộc máu: "Chỉ thiếu chút nữa thôi là tiểu tử ngươi đã mạng vong rồi..."

"Lần sau hãy nỗ lực hơn." Tạ Thanh Kỳ ném cho hộ vệ một bình sứ, "Mau cho hắn uống một viên Hộ Tâm Đan, đừng để hắn tức chết, bổn Thế tử vẫn chưa chơi đủ đâu."

Tạ Thanh Kỳ về phòng băng bó đơn giản, thay y phục rồi lập tức rời phủ, chạy thẳng về hướng Yến phủ.

"A Âm." Khi Tạ Thanh Kỳ nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thấy Lê Hoài Âm đang ngồi bên bàn, tay cầm lá rau xanh cho một con thỏ trắng mập mạp trong lồng ăn.

Lê Hoài Âm khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài đen nhánh lay động theo động tác của nàng, thanh nhã tựa làn gió lướt qua dải lụa. Đôi mày tinh tế, ánh mắt thanh lãnh, khí chất xa cách thường ngày vì hành động cho thỏ ăn dịu dàng mà giảm đi vài phần.

Nhìn thấy Tạ Thanh Kỳ, Lê Hoài Âm thoáng sững sờ, rồi sau đó đuôi mắt hiện lên nét cười: "Xem ra Lạc Sương đối với ngươi rất quen thuộc."

Tạ Thanh Kỳ mải ngắm nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ kinh diễm nên phản ứng hơi chậm, không hiểu hết ẩn ý trong lời nói của Lê Hoài Âm, chỉ cười đáp: "Phải, vì ta tới đây thường xuyên mà."

Nàng tiến lại ngồi cạnh Lê Hoài Âm, ghé sát mặt bàn, dùng ngón tay khẽ chọc vào tai con thỏ, thở dài: "Cái tên này thật hạnh phúc nha, chẳng bù cho ta, lúc trước bị đánh bản tử nằm trên giường cũng chẳng có ai đút cho ăn cả."

"Lúc ấy ngươi đã dùng bữa rồi, không sợ bị trướng bụng sao?" Lê Hoài Âm bất đắc dĩ cười, đưa đoạn lá cuối cùng vào miệng thỏ, nói: "Nếu ngươi biến thành thỏ, ta cũng sẽ đút cho ngươi ăn."

Tạ Thanh Kỳ rũ mắt suy tư, dường như đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của việc này.

Lê Hoài Âm liếc nàng một cái, không bận tâm, chỉ nghĩ nàng lại đang mơ mộng hão huyền, bởi Tạ Thanh Kỳ làm sao biến thành thỏ được.

Tạ Thanh Kỳ hỏi: "Chỉ có thể là thỏ sao? Những con vật khác cũng rất đáng yêu mà."

Lê Hoài Âm nhướng mày: "Được thôi, con gì cũng được, ngươi biến một con cho ta xem nào."

Tạ Thanh Kỳ lập tức rời ghế, khi Lê Hoài Âm chưa kịp phản ứng, nàng đã ngồi xổm bên chân nàng, ngẩng đầu cười gọi: "Gâu."

Lê Hoài Âm ngẩn người: "Ngươi... mau đứng lên đi, còn ra thể thống gì nữa?"

Tạ Thanh Kỳ thất vọng nói: "A Âm vừa hứa với ta con gì cũng được, giờ lại muốn nuốt lời sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!