"Tạ đại phu không có gia thất."
Ngòi bút của Tạ Thanh Kỳ bỗng khựng lại, nàng quay đầu nhìn ra sau, chẳng màng đến phương thuốc mới viết được một nửa, vội vàng đứng dậy.
Lê Hoài Âm đến đây từ lúc nào? Đã đứng ở sau lưng nàng bao lâu rồi?
Trần Vân cùng vị quý phụ nhân kia đồng thời nhìn về phía nữ tử vừa lên tiếng, đối với phản ứng hoảng loạn của Tạ Thanh Kỳ, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi hoặc.
Tạ Thanh Kỳ rõ ràng không làm gì khuất tất, vậy mà chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, nàng gượng gạo chào hỏi: "Yến tiểu thư, ngươi đã đến rồi."
Trần Vân giờ phút này sao có thể không nhận ra người trước mắt là ai. Kẻ đang khiến kinh thành xôn xao nhất hiện nay, e rằng chính là vị đứng đầu Phong Vân bảng mới nổi danh gần đây – Yến Chiếu Tuyết.
Chỉ thấy Yến Chiếu Tuyết khẽ mỉm cười nói: "Tạ đại phu hôm qua đã hẹn ta tới để điều trị, ta xin phép lên lầu trước."
Có điều, ý cười ấy chẳng hề chạm đến đáy mắt.
Nàng xoay người bước lên lầu hai, Tạ Thanh Kỳ muốn nói lại thôi, ánh mắt cứ thế dõi theo mãi cho đến khi bóng lưng kia biến mất hẳn.
Toàn bộ quá trình đó, Trần Vân đều thu vào tầm mắt, sắc mặt nàng ta dần trở nên trầm xuống.
Trên lầu hai, tiểu cô nương phục vụ thấy có khách lên liền nhiệt tình đón tiếp: "Tiểu thư, mời ngài vào. Xin hỏi ngài có mang theo bệnh sách (sổ khám bệnh) không?"
Lê Hoài Âm lắc đầu: "Bệnh sách là vật gì?"
"Tạ đại phu quy định ai đến xem bệnh cũng phải điền bệnh sách cả. Ngươi... chẳng lẽ là lén lút lẻn lên đây sao?"
"Phẩm Nhi, không được vô lễ. Đây là khách quý do chủ nhân đích thân mời đến." Hoa Vân kịp thời xuất hiện, hướng Lê Hoài Âm khẽ gật đầu chào.
Chủ nhân đã đặc biệt dặn dò nàng, vị Yến tiểu thư này ở lầu hai muốn làm gì thì làm, phải đối đãi cung kính như đối với chính chủ nhân vậy.
Tiểu nha đầu tên Phẩm Nhi nghe xong, lập tức đổi thái độ, niềm nở nói: "Hóa ra là vậy. Vậy cô nương xem có muốn trải nghiệm dịch vụ nào không, cứ việc bảo ta."
"Chỗ chúng ta có châm cứu, giác hơi, xoa bóp, trừ thấp... còn có thể làm hộ lý vùng đầu nữa." Hoa Vân chỉ vào mấy gian phòng, tận tình giới thiệu.
Lê Hoài Âm vốn không rõ những thứ này cụ thể là làm gì, nhưng thấy gian phòng nào cũng đóng cửa kín mít, lại nhớ tới lời Tạ Thanh Kỳ từng nói về việc châm cứu phải để lộ toàn bộ phần lưng, nàng không khỏi khẽ chau mày: "Những thứ ngươi vừa nói, có cần phải... cởi bỏ y phục không?"
Phẩm Nhi đáp: "Đó là đương nhiên rồi. Ngoại trừ xoa bóp và hộ lý vùng đầu, những thứ khác đều phải cởi bớt y phục, ít nhất là phải lộ phần lưng ra."
Hoa Vân hỏi thêm: "Yến tiểu thư có muốn thử chút không?"
"Không cần." Sắc mặt Lê Hoài Âm lạnh lùng hẳn đi, "Tạ... chủ nhân của các ngươi cũng tự mình châm cứu, xoa bóp cho người khác sao?"
Phẩm Nhi hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong thần sắc của nàng, trong lòng thầm nghĩ: "Cái gì mà khách quý chứ, cư nhung lại muốn chủ nhân đích thân hầu hạ nàng ta. Chủ nhân đối xử với chúng ta tốt như vậy, tuyệt đối không thể để hạng người cậy thế ức h**p này làm khó chủ nhân được!"
Phẩm Nhi giả bộ kinh ngạc đáp: "Tiểu thư muốn chủ nhân chúng ta đích thân xoa bóp cho ngài sao? Cũng không phải là không được, chỉ là giá cả... một canh giờ một ngàn lượng bạc!"
Tạ Thanh Kỳ vừa kết thúc việc thăm khám dưới lầu, vội vã chạy lên thì nghe đúng câu này, nàng thấy tối sầm mặt mày, suýt chút nữa thì trượt chân ngã nhào trên cầu thang.
"Không thu tiền!"
Tạ Thanh Kỳ chưa thấy người đã thấy tiếng. Nàng bước lên lầu hai, đối diện với ánh mắt của Lê Hoài Âm.
Dù Lê Hoài Âm vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng Tạ Thanh Kỳ cảm nhận rõ nàng đang không vui, liền vội vàng tiếp lời: "Yến tiểu thư có yêu cầu gì cứ việc nói, Tạ mỗ tuyệt đối không thu một xu nào."
Hoa Vân nhìn chủ nhân, lại nhìn sang vị Yến tiểu thư trước mặt, liền bảo Phẩm Nhi: "Chúng ta đi làm việc trước đi."
Trong không gian yên tĩnh, mơ hồ vọng lại vài tiếng trò chuyện nhưng không nghe rõ thực hư. Không đợi Lê Hoài Âm hỏi, Tạ Thanh Kỳ đã chủ động giải thích: "Cách âm của những căn phòng này rất tốt, chắc là vị khách gian bên kia tính tình hào sảng nên tiếng hơi lớn, ngươi mới nghe thấy đôi chút."
Lê Hoài Âm lại quan tâm đến chuyện khác: "Lúc y quán mới dựng xong, ngươi không cho ta lên lầu hai, chính là để làm những việc này sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!