Chương 41: (Vô Đề)

Tạ Thanh Kỳ đưa mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt lại dừng lại trên người Lê Hoài Âm.

Vừa rồi vì sợ nàng va chạm, Tạ Thanh Kỳ theo bản năng đã vươn tay che chắn. Lúc này, những ngón tay nàng đang nâng đỡ một bên người Lê Hoài Âm, không dám cử động dù chỉ một chút.

Gương mặt này không chỉ khiến người ta cảnh đẹp ý vui, mà xúc cảm còn cực kỳ mềm mại. Tạ Thanh Kỳ không kìm lòng được, dùng đầu ngón tay khẽ khàng v**t v* một cái thật nhẹ.

Tạ Thanh Kỳ thầm nghĩ, đây hình như là lần đầu tiên nàng chạm tay vào mặt Lê Hoài Âm.

Trong khi đó, Lê Hoài Âm thực chất đã sớm chạm qua mặt nàng rồi —— chỉ là lúc ấy chạm có chút mạnh tay, lại còn phát ra âm thanh khá vang dội...

Tạ Thanh Kỳ đứng sau lưng nàng, khẽ cất tiếng gọi: "A Âm?"

Tiếng gọi ấy nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, chẳng rõ nàng thực lòng muốn đánh thức Lê Hoài Âm hay là không muốn nữa.

Tạ Thanh Kỳ từ phía sau tiến lên bên cạnh, đỡ lấy Lê Hoài Âm để nàng nhẹ nhàng tựa vào người mình, chuẩn bị cho bước tiếp theo là bế người lên giường.

Chưa kịp thực hiện động tác kế tiếp, hương lê thanh khiết đã tràn ngập lồng ngực.

Tạ Thanh Kỳ không tự chủ được mà nhìn về phía nguồn cơn của hương thơm ấy, ánh mắt từ từ dời xuống.

Người trong lòng có sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng tựa tước, đuôi mắt khẽ nhướng, ngay cả góc nghiêng cũng hoàn mỹ đến mức không tìm ra nửa điểm tỳ vết.

Tạ Thanh Kỳ sững sờ tại chỗ, trái tim đập liên hồi như trống gõ, nàng nỗ lực bình phục hơi thở đang dần trở nên dồn dập.

Nửa khắc trôi qua, Tạ Thanh Kỳ vẫn đứng yên không nhúc nhích. Toàn thân nàng chỉ có trái tim là vất vả nhất, nàng ngẩn ngơ bao lâu thì trái tim ấy cũng bấy nhiêu lần lỗi nhịp.

Người trong lòng khẽ cúi đầu, bị tiếng tim đập dồn dập không thể ngó lơ nơi lồng ngực nàng làm cho tỉnh giấc, hàng mi dài khẽ rung động.

Ngay lúc Lê Hoài Âm ngỡ rằng Tạ Thanh Kỳ sẽ giữ nguyên tư thế này suốt cả đêm, thì bất chợt cảm giác dưới thân hẫng hụt. Nàng theo bản năng siết chặt ngón tay, nén lại tiếng kinh hô suýt chút nữa đã thốt ra cửa miệng.

Hương thơm tỏa lan, Tạ Thanh Kỳ hít sâu một hơi, đôi chân bỗng có chút nhũn ra.

Nàng bất chợt nhớ đến kiến thức về sự chuyển động của các phân tử nhiệt.

Lần trước giữa trời băng tuyết ôm lấy Lê Hoài Âm, hương thơm không nồng đậm đến thế. Giờ đây trong phòng ấm áp như xuân, các phân tử vận động nhanh hơn, quả nhiên là...

Tạ Thanh Kỳ khẽ lắc đầu, xua tan những ý nghĩ hỗn loạn trong trí óc. Nếu cứ tiếp tục ngửi mùi hương này, nàng e là mình sẽ chẳng còn sức lực để bế người nữa.

Dĩ nhiên đó chỉ là cách nói quá lên mà thôi, lần trước nàng bế Lê Hoài Âm vốn đã dễ như trở bàn tay, huống hồ mấy ngày nay nàng vẫn luôn rèn luyện cơ thể.

Tạ Thanh Kỳ thầm nghĩ, Lê Hoài Âm vẫn là quá gầy yếu rồi.

Nàng xoay người bước về phía giường.

Còn cách tám thước.

Màn lụa thướt tha được vén sang hai bên, trong đầu Tạ Thanh Kỳ đột nhiên nảy ra một câu: "Phù dung trướng ấm độ xuân tiêu".

Tạ Thanh Kỳ: "..."

Cái đầu này suốt ngày đang nghĩ cái gì vậy?

Còn cách năm thước.

"No ấm tư d*c v*ng."

Tạ Thanh Kỳ: "..."

Dục cái đầu ngươi ấy! Ta thấy ngươi đúng là ăn no rỗi việc!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!