Chỉ gặp mặt hai lần mà thôi!
Hừ, chỉ gặp hai lần mà sau này nàng ta vì nàng mà lấy cái mạng chó của ta, Tạ Thanh Kỳ thật là hận mà.
Không khí rơi vào tĩnh lặng.
Tạ Thanh Kỳ nhìn những ngón tay trắng xanh của Lê Hoài Âm nâng lên rồi hạ xuống theo từng trang sách, tựa như cánh bướm dập dờn trong khe núi, nhẹ nhàng điểm lên nh** h** rồi lại bay đi. Cảnh tượng đẹp đẽ ấy khiến nàng mê mẩn, quên bẵng cả nỗi chua xót vừa nãy.
"Xem đủ chưa?"
Lê Hoài Âm không hề ngẩng đầu nhưng thanh âm thanh lãnh đã vang lên. Tạ Thanh Kỳ vội vàng bước ra ngoài, lúc đi cũng không quên liếc nhìn cuốn sách trên tay nàng ấy.
Trở về phòng, Tạ Thanh Kỳ hồi tưởng lại mạch tượng khi nãy, nghiêm túc viết xuống một phương thuốc cải tiến.
Trên bàn đã có sẵn y thư nhập môn và một đơn thuốc do Hoa Thập An sai người gửi tới. Tạ Thanh Kỳ xem qua, đơn thuốc đó cũng tạm ổn, chỉ khác biệt vài vị so với đơn của nàng. Còn về y thư, nàng đã thuộc lòng từ lúc mới bắt đầu học chữ rồi.
Tuy nhiên, đơn thuốc hiện tại chỉ có thể trị dứt điểm phong hàn, chứ không thể chữa tận gốc chứng suy nhược bẩm sinh của Lê Hoài Âm.
Muốn chữa dứt điểm bệnh cũ để nàng ấy không còn sợ lạnh như người bình thường, cần phải dùng ngân châm đâm vào các huyệt đạo hàng ngày, kết hợp với ngải cứu để ôn thông kinh mạch, và đây là một quá trình lâu dài.
Hơn nữa, việc trị liệu đòi hỏi phải thi châm trên toàn bộ vùng lưng. Với danh tiếng xấu xa trước đây của Tạ Thanh Kỳ, nếu nàng đưa ra yêu cầu như vậy, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Chỉ vài tháng nữa Đại công chúa Tiêu Minh Chúc sẽ cứu nàng đi, thời gian e là không kịp. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nguyên chủ pháo hôi, Tạ Thanh Kỳ không khỏi sầu não.
Biết rõ ưu tư sẽ hại thân, nàng đành nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm phiền lòng.
Nhưng trong đầu nàng lúc này toàn là hình ảnh của Lê Hoài Âm — từ lúc mới gặp với dáng vẻ yếu ớt mà kiên cường, cho đến hình ảnh nàng khoác triều phục đỏ rực đứng đầu bách quan trong nguyên tác, hiên ngang dâng kế sách trị quốc.
Một bậc kỳ tài trị quốc như Lê Hoài Âm không nên phải tàn héo sớm như vậy. Tạ Thanh Kỳ tự nhận y thuật của mình cao siêu, nhưng nàng biết số người mình cứu được chắc chắn không thể sánh bằng vạn dân trăm họ mà Lê Hoài Âm có thể tạo phúc trong tương lai.
Tạ Thanh Kỳ gọi Trúc Nguyệt tới: "Mang thêm sách trong thư phòng của ta qua cho Thiếu phu nhân, rồi bốc thuốc lại theo đơn này cho nàng ấy."
Tận nhân sự, thính thiên mệnh, bây giờ vẫn chưa phải lúc buông xuôi.
Chỉ là chuyện châm cứu kia......
Tạ Thanh Kỳ trầm tư suy nghĩ hồi lâu, rồi chợt nhớ đến bát canh an thần đã đưa nàng xuyên không tới đây, trong lòng dần có tính toán.
Đêm xuống, Tiêu Uyển Hoa từ cung trở về, sai người gọi Tạ Thanh Kỳ và Lê Hoài Âm đến phòng bà.
Lê Hoài Âm vừa bước ra khỏi cửa phòng đã thấy một bóng người đang đứng chờ sẵn, trên tay vắt một chiếc áo choàng lông cáo màu đen.
"Bên ngoài gió lớn, khoác thêm cái này vào rồi hãy đi." Tạ Thanh Kỳ thấy nàng ra tới liền mở áo choàng, nhanh nhẹn choàng lên vai cho Lê Hoài Âm.
"Năm nay từ đầu xuân, Thái hậu thân thể vẫn luôn không được khỏe. Nay đại thọ sắp đến, ý của Hoàng hậu nương nương là Thái hậu vốn ưa thanh tịnh, nên tiệc thọ lần này sẽ không tổ chức rình rang, chỉ mời những người thân thiết trong hoàng tộc đến dự. Lúc đó chỉ có các vị nương nương, công chúa, hoàng tử cùng một vài anh chị em họ của ngươi thôi."
Tạ Thanh Kỳ nhìn về phía Lê Hoài Âm. Vừa đi qua một đoạn gió lạnh, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt, đôi môi mỏng mím chặt, khoác trên mình chiếc áo choàng đen trông nàng chẳng khác nào một búp bê sứ được bao bọc trong nhung lụa.
Một buổi họp mặt thân tộc đoàn viên như thế, liệu có quá tàn nhẫn với nàng ấy không?
Tạ Thanh Kỳ lên tiếng từ chối khéo: "Mẫu thân, người cũng biết bệnh tình của Hoài Âm, nàng không nên ra ngoài gặp gió."
Tiêu Uyển Hoa nói: "Ta biết, nhưng Hoàng bà ngoại của ngươi xưa nay vẫn thương yêu ngươi nhất. Sau khi thành thân ngươi vẫn chưa vào cung thỉnh an, lần này người đặc biệt dặn ngươi phải đưa cả tân nương tử theo cùng."
"Nhưng mà......" Tạ Thanh Kỳ vẫn muốn cự tuyệt.
Tiêu Uyển Hoa ngắt lời: "Biết ngươi xót thê tử, nhưng chi bằng cứ nghe ý kiến của Âm nhi xem sao."
Lê Hoài Âm khẽ mở đôi môi mỏng, lên tiếng: "Ta có thể đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!