Chương 39: (Vô Đề)

Lê Hoài Âm bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt vừa khóc xong vẫn còn phủ một lớp màn nước mỏng manh, ánh mắt chứa đựng cảm xúc vô cùng phức tạp, nàng không tin nổi mà hỏi lại: "Cái gì?"

Tạ Thanh Kỳ bảo nàng... lấy thân báo đáp?

"Không, không phải..." Tạ Thanh Kỳ sực nhận ra mình vừa lỡ lời, chút cảm giác hụt hẫng lúc nãy bị sự hoảng hốt đánh tan sạch, cả khuôn mặt đỏ bừng lên tận mang tai.

Nàng sao mà dám chứ! Đây chính là người của nam chính trong nguyên tác cơ mà!

Thấy nàng chỉ biết lắp bắp nói "không phải" mà mãi không có lời giải thích tiếp theo, Lê Hoài Âm lặp lại lời nàng một lần nữa: "Ngươi nói, muốn ta lấy thân báo đáp?"

Tạ Thanh Kỳ vội vàng lắc đầu: "Không dám, không dám! Ta..."

Lê Hoài Âm chau mày ngắt lời: "Chỉ là không dám thôi sao?"

Chỉ là không dám sao? Tạ Thanh Kỳ bị hỏi đến nghẹn lời. Nàng vì thiết lập trong nguyên tác mà không dám, hay là bản thân nàng thực sự không muốn?

Nếu không muốn, tại sao nàng lại có thể thốt ra bốn chữ "lấy thân báo đáp" một cách tự nhiên như vậy? Tại sao mỗi đêm đều phải nhìn thấy Lê Hoài Âm thì nàng mới có thể an tâm?

Tạ Thanh Kỳ lấy hết can đảm ngước nhìn nàng, trong đôi mắt đẹp đẽ ấy lúc này là những cảm xúc mà nàng không thể nhìn thấu. Nàng không rõ Lê Hoài Âm đang nghĩ gì, nhưng ngay lúc này, hai chữ "không muốn", nàng thực sự không nói ra được.

Sâu thẳm trong lòng nàng không hề muốn nói như vậy.

Tạ Thanh Kỳ chậm rãi mở lời: "Nàng đối với Tiêu..."

Thùng thùng ——

"Yến tiểu thư, chúng ta bắt được một tên gian tế." Giọng của Lạc Sương vang lên ngoài cửa.

Lê Hoài Âm liếc nhìn ra ngoài rồi thu hồi tầm mắt, vẫn dán chặt vào Tạ Thanh Kỳ: "Tiêu cái gì?"

Tạ Thanh Kỳ khó xử ho nhẹ một tiếng, nuốt hết những lời định nói vào trong, vội vã: "Không có gì đâu, chúng ta ra ngoài xem thử đã."

Nỗi thất vọng thoáng hiện qua đáy mắt Lê Hoài Âm, nhưng đã nhanh chóng được nàng che giấu đi.

Cửa mở ra, Lạc Sương đứng dưới hành lang, giữa sân là một hắc y nhân đang quỳ. Khăn che mặt của hắn đã bị lột bỏ, để lộ một vết sẹo dài trên mặt, bàn tay phải bị một mũi Linh Vũ tiễn xuyên thấu, máu vẫn đang rỉ ra.

Lạc Sương đưa thanh đao thu được ra, giải thích: "Kẻ này không giống đạo tặc thông thường, hôm qua đã lảng vảng quanh phủ, hôm nay mất kiên nhẫn định lẻn vào thăm dò thì bị ta bắn trúng một tiễn."

Tạ Thanh Kỳ nhớ lại ngày đầu tiên mình cũng ngốc nghếch nhảy tường như thế, không khỏi rùng mình, nàng gượng cười với Lạc Sương: "Đa tạ nữ hiệp đã thủ hạ lưu tình."

Lạc Sương mặt không cảm xúc: "Ngươi không có gì uy h**p."

Tạ Thanh Kỳ: "..." Có cần phải nói huỵch toẹt ra như thế không?

"Đã hỏi ra được gì chưa?" Lê Hoài Âm đúng lúc lên tiếng.

"Tìm thấy một miếng lệnh bài trên người hắn, có lẽ là tín vật nhận diện của tổ chức. Kẻ này miệng rất cứng, nhất quyết không khai." Lạc Sương đưa miếng mộc bài có khắc ký hiệu cho Lê Hoài Âm.

Lê Hoài Âm xem qua hai mặt rồi trả lại cho Lạc Sương: "Ngày mai hãy giao hắn cho chủ nhân của ngươi..."

"Giao cho ta đi."

Lê Hoài Âm nhìn Tạ Thanh Kỳ, nghi hoặc hỏi: "Ngươi cần hắn làm gì?"

"Để thẩm vấn xem kẻ đứng sau là ai chứ." Tạ Thanh Kỳ mỉm cười nhạt nhìn kẻ đang quỳ dưới đất: "Vừa hay gần đây ta đang cần một —— người sống."

Nàng chậm rãi tiến lại gần hắn, nụ cười càng lúc càng sâu hơn.

Tên hắc y nhân miệng đầy máu, nhịn không được muốn lùi lại phía sau. Ngay cả khi bị nữ nhân kia đánh gãy răng hắn cũng không nửa lời hé răng, vậy mà lúc này nhìn tên tiểu bạch kiểm trước mặt mỉm cười với mình, hắn lại cảm thấy một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!