Chương 38: (Vô Đề)

Tiêu Thụy đứng ngoài cửa hồi lâu, trong phòng vẫn không có lấy một tiếng động. Hắn thử gọi "phu nhân", nhưng chẳng ai đáp lời.

Một lúc sau, Nhạn Nhi khoác áo ngoài đi ra, hành lễ rồi thận trọng nói: "Điện hạ, Hoàng tử phi đã ngủ rồi, hay là ngài..."

Tiêu Thụy thân là hoàng tử, từ nhỏ đã được vây quanh bởi sự chiều chuộng, chỉ có kẻ khác nịnh bợ hắn chứ bao giờ bị đối xử như thế này.

Hắn lập tức tiến tới, một tay đẩy ngã Nhạn Nhi xuống đất: "Tiện tì, ngươi cũng dám sai bảo bản vương?"

Tiêu Thụy nhấc chân định đạp cửa xông vào, để Sở Vân Khanh biết ai mới là chủ cái nhà này.

"Điện hạ!" Nhạn Nhi thấy hắn muốn xông vào mạnh bạo, vội vàng kêu lớn để cảnh báo Sở Vân Khanh.

Động tác của Tiêu Thụy khựng lại.

Không được, hắn còn cần bạc của Sở gia, chuyện nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng đại sự.

Nghĩ đến đây, Tiêu Thụy lùi lại, cười nói: "Nói với phu nhân, ngày mai ta lại đến."

Xoay người đi, ánh mắt Tiêu Thụy dần trở nên âm độc. Chờ khi hắn đăng cơ, nhất định sẽ khiến Sở gia phải nếm mùi lợi hại, lúc đó hắn sẽ bắt nàng ta phải quỳ xuống cầu xin hắn!

"Xong rồi!" Tạ Thanh Kỳ rút cây kim cuối cùng ra, nhẹ nhàng thở hắt một hơi.

Nàng theo thói quen vén tay áo lên để thu dọn bao châm cứu, không để ý trên cánh tay phải của mình chi chít những lỗ kim. Lê Hoài Âm nhìn chằm chằm vào cánh tay nàng, hỏi: "Đây là làm sao vậy?"

Tạ Thanh Kỳ nhìn theo ánh mắt nàng, vội vàng buông tay áo xuống, đem bao châm cứu cất vào ngăn kéo trên kệ.

Nàng giả vờ bận rộn dọn dẹp, quay lưng về phía Lê Hoài Âm nói: "Không có gì, chắc là gần đây thời tiết chuyển mùa nên phát ban một chút thôi."

Lê Hoài Âm làm sao tin nổi cái cớ vụng về ấy, nàng ngồi bên mép giường, nhíu mày nói: "Lại đây ta xem nào."

Tạ Thanh Kỳ lộ vẻ khó xử, nhưng dưới ánh mắt không thể khước từ của Lê Hoài Âm, nàng vẫn ngoan ngoãn đi tới đứng bên giường.

Nàng không dám nhìn thẳng Lê Hoài Âm, chỉ cúi đầu nhìn xuống dưới. Lúc này, đôi bàn chân trần của Lê Hoài Âm đang đặt trên chiếc ghế đẩu cạnh giường, bên trên đã được Tạ Thanh Kỳ trải một lớp thảm nhung mềm mại ấm áp.

Mu bàn chân trắng như tuyết, đường nét cổ chân hoàn mỹ khiến người ta phải cảm thán tạo hóa quá đỗi thiên vị, những ngón chân hồng hào lún sâu trong lớp thảm lông, khẽ cuộn lại vì chút không tự nhiên.

Nửa khắc trước, Tạ Thanh Kỳ còn quỳ ở đây, cẩn thận đâm từng cây ngân châm vào, ngón tay không tránh khỏi chạm phải làn da trắng nõn nà ấy. Mỗi lần chạm vào, những ngón chân xinh xắn lại không kìm được mà co lại.

Khi đó, Tạ Thanh Kỳ sẽ ngước lên cười bảo: "A Âm, thả lỏng nào."

Đôi má Lê Hoài Âm ửng hồng, nàng ngượng ngùng cố gắng thả lỏng ngón chân, nhưng đôi tay trong tay áo lại nắm chặt hơn.

Thấy Tạ Thanh Kỳ đang thẫn thờ, Lê Hoài Âm nhịn không được nhắc lại: "Cánh tay."

"Hả?" Tạ Thanh Kỳ vừa mở miệng đã thấy cổ họng khô khốc, nàng ho nhẹ một tiếng để lảng chuyện: "A Âm, nàng có muốn uống nước không?"

Sau gần nửa canh giờ châm cứu, Lê Hoài Âm có đổ chút mồ hôi, lúc này quả thực cảm thấy hơi khát: "Có."

Tạ Thanh Kỳ tự rót cho mình một chén, uống xong vẫn thấy chưa đủ, bèn đứng cạnh bàn uống thêm chén nữa. Sao trong phòng lại nóng thế này nhỉ? Nàng khẽ phẩy tay quạt gió.

Nàng lấy một chén sạch khác đưa cho Lê Hoài Âm, đùa bảo: "Đã lâu không châm cứu, ta thấy tay nghề có chút mai một rồi."

Lê Hoài Âm nhấp một ngụm trà rồi nhìn nàng: "Hèn chi hôm nay ta thấy hơi đau."

"Đau ở đâu? Để ta xem!" Tạ Thanh Kỳ lập tức quỳ xuống định kiểm tra xem trên chân nàng có lỗ kim nào rõ rệt không.

Lê Hoài Âm theo bản năng lùi lại, nhưng quên mất phía sau là giường nên không còn đường lui. Nàng vội lấy tay che mắt Tạ Thanh Kỳ: "Không cần đâu, vừa rồi ta nói đùa thôi."

Trong góc khuất không ai thấy, những ngón chân nàng chợt căng cứng, uốn cong một độ cung tuyệt đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!