Đêm đó, bên ngoài Yến phủ xuất hiện một bóng người lén lút.
Bóng người ấy thoăn thoắt nhảy qua tường vây, tiến thẳng về phía phòng ngủ ở hậu viện.
Lạc Sương liếc nhìn về phía đó một cái, rồi lại dựa vào lan can nhắm mắt, lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Tạ Thanh Kỳ bước vào, điều đầu tiên đập vào mắt là Lê Hoài Âm đang ngồi sau bàn sách, điều thứ hai chính là mấy nhành hồng mai bên tay nàng.
Nàng thầm nghĩ, sao nàng ấy cắm hoa lại đẹp đến vậy?
Nhưng mà, người còn đẹp hơn hoa.
"A Âm."
Bàn tay trắng muốt của Lê Hoài Âm khựng lại, nàng không ngẩng đầu, nhẹ nhàng đặt bút lên giá gác bằng đá.
Hồng Oanh và Thanh Dung liếc nhau, rất ăn ý mà lặng lẽ lui ra ngoài.
Thấy hai người đã đóng cửa, Lê Hoài Âm nhíu mày: "Lần sau đừng gọi như vậy nữa."
Tạ Thanh Kỳ không hiểu, trong đầu hiện lên vạn câu hỏi vì sao: "Tại sao không được gọi? A Âm nghe không hay sao? Hay là gọi là... Tỷ tỷ?"
Lê Hoài Âm: "... Tùy ngươi."
"Đa tạ A Âm."
Tạ Thanh Kỳ tiến lại gần xem nàng đang viết gì.
Ân... xem không hiểu.
Lê Hoài Âm thấy nàng nhìn chằm chằm mặt bàn mà thẩn thờ, khẽ hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Không có gì." Dù không hiểu nội dung nhưng thẩm mỹ cơ bản thì vẫn có, Tạ Thanh Kỳ cười nói: "Chữ của A Âm là đẹp nhất mà ta từng thấy, nhìn một chút là say mê luôn."
Không chỉ chữ, mà người cũng vậy.
"Khéo mồm khéo miệng." Lê Hoài Âm rút tờ giấy đã viết xong ra, đè xuống dưới một quyển sách.
Tạ Thanh Kỳ: "Ta nói thật mà, chữ ta xấu lắm, hôm nay viết quân lệnh trạng còn có người lén cười nhạo ta đấy."
"Tại sao ngươi lại viết quân lệnh trạng?" Lê Hoài Âm lộ vẻ lo lắng.
Tạ Thanh Kỳ không ngờ nàng lại quan tâm đến điểm này, ậm ừ đáp: "À... không có gì, chỉ là cá cược với họ chút thôi, hai tháng sau tỷ thí một trận xem ai giỏi hơn."
Tạ Thanh Kỳ đứng cạnh Lê Hoài Âm, lúc nói chuyện mắt không dám nhìn nàng mà chỉ dán vào mấy bông hồng mai.
Lê Hoài Âm liếc nhìn Tạ Thanh Kỳ, suy nghĩ một lát rồi lấy một tờ giấy trắng đặt lên bàn, dùng chặn giấy vuốt phẳng: "Họ không nghe mệnh lệnh của ngươi?"
Tạ Thanh Kỳ đột ngột quay đầu, trợn tròn mắt: "Chuyện này mà ngươi cũng... biết sao."
"Ngươi nỗ lực huấn luyện là để đánh bại bọn họ."
"Đúng vậy."
Lê Hoài Âm im lặng một lát, đứng dậy nhìn vào tay phải của Tạ Thanh Kỳ: "Tay còn dùng được không?"
Cái này mà còn phải hỏi sao!
Nói không bằng làm, Tạ Thanh Kỳ lập tức cầm bút trên bàn lên biểu diễn một màn xoay bút điêu luyện. Khi kết thúc, cây bút dừng lại nằm ngang trong lòng bàn tay, Tạ Thanh Kỳ nhướng mày: "Thế nào?" Đây chính là kỹ năng tủ từ thời tiểu học cho tới lúc đi làm của nàng đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!