Chương 35: (Vô Đề)

"Kêu một tiếng tỷ tỷ cho ta nghe một chút."

Giọng nói thanh lãnh mang theo chút ý cười lười biếng rơi vào tai Tạ Thanh Kỳ, tựa như tiếng hát câu hồn đoạt phách của hải yêu.

Sợi dây lý trí trong đầu nàng "phựt" một tiếng đứt đoạn.

Tạ Thanh Kỳ nhìn thấy vẻ trêu chọc trong ánh mắt đang cười của Lê Hoài Âm, biết mình bị trêu ghẹo, nàng bèn đổi ý, chậm rãi mở miệng: "A Âm ——"

Sau khi thỏa mãn nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của Lê Hoài Âm, nàng mới tinh quái bổ sung nốt vế sau: "Tỷ tỷ."

A Âm tỷ tỷ.

Thấy phản ứng đó, máu hiếu thắng trong lòng Tạ Thanh Kỳ nổi lên, nàng dõng dạc gọi thêm một tiếng đầy vui vẻ: "A Âm tỷ tỷ."

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Lê Hoài Âm, trái tim như được bao bọc bởi một thứ gì đó mềm mại. Nàng vô thức cuộn ngón tay lại, lặng lẽ giấu đi những đầu ngón tay đang tê dại.

Nàng bắt đầu hối hận vì đã trêu chọc nàng ấy.

Khổ nỗi có người lại đang đà hưng phấn, được nước lấn tới: "Ta gọi như vậy, tỷ tỷ đã vừa lòng chưa?"

Lê Hoài Âm đã sớm dời mắt đi chỗ khác, thấy Tạ Thanh Kỳ vẫn không chịu buông tha mà truy hỏi, nàng đành quay đầu lại, đôi mày khẽ nhíu, bờ môi hồng nhuận mấp máy nhưng không thốt ra được chữ nào.

"Tỷ tỷ?"

Nhìn bộ dạng trêu đùa của Tạ Thanh Kỳ, trong đầu Lê Hoài Âm hiện lên vài hình ảnh không mấy tốt đẹp. Gương mặt đang ngượng ngùng bỗng chốc lạnh xuống: "Gọi thuận miệng như vậy, quả không hổ danh Thế tử gia phong lưu giữa vạn bụi hoa."

Tạ Thanh Kỳ vô tội nằm không cũng trúng đạn: "Ta... ta đó chỉ là chơi bời thôi, vạn bụi hoa đi qua nhưng lá không dính thân!" (Trong lòng thầm mắng nguyên chủ vạn lần).

Sợ Lê Hoài Âm không tin, nàng dang tay khoe bộ váy trên người: "A Âm, nàng nhìn ta hiện tại thế này, có thể cùng bọn họ xảy ra... chuyện gì sao?"

Dẫu biết Tạ Thanh Kỳ sẽ không để lộ thân phận nữ nhi trước mặt kẻ khác, nhưng lời này nghe sao cũng thấy kỳ quái. Lê Hoài Âm không chút che giấu mà đánh giá nàng một lượt, rồi thản nhiên nói: "Cho nên, ngươi là hữu tâm vô lực sao?"

"Ta không có tâm!"

"Không phải, ý ta là ta không có tâm ý với họ!"

"Đợi đã, ta cũng không phải là vô lực..."

Tạ Thanh Kỳ giải thích một hồi đến mặt đỏ tía tai mà vẫn thấy không rõ ràng, đơn giản là buông xuôi, buồn bực nói: "Rõ ràng là A Âm bảo ta gọi tỷ tỷ, giờ lại vì chuyện này mà sinh khí."

Kẻ khởi xướng là Lê Hoài Âm cũng tự thấy mình hơi vô lý, giọng nói thanh lãnh dịu lại đôi chút: "Không có sinh khí."

"Vậy A Âm có vừa lòng khi ta gọi tỷ tỷ không?" Tạ Thanh Kỳ gọi "A Âm" đến nghiện, câu nào cũng muốn kèm theo xưng hô này.

Lê Hoài Âm: "... Vừa lòng... Đừng gọi nữa."

"Dạ~" Một tiếng đáp rất ngoan ngoãn.

Nhưng giây tiếp theo, Lê Hoài Âm liền nhận ra sự ngoan ngoãn đó chỉ là ảo giác.

Tạ Thanh Kỳ hỏi: "Vậy A Âm định gọi ta là gì?"

Lê Hoài Âm ngẩn ra: "Cái gì?"

"A Âm bảo ta gọi tỷ tỷ, vậy tương ứng nàng cũng phải có một xưng hô đặc biệt cho ta chứ."

"Có mà." Lê Hoài Âm kéo chiếc lồng sắt tinh xảo lên bàn, từng chút một vuốt lông cho thỏ: "Ta gọi ngươi là Tạ Thanh Kỳ."

Tạ Thanh Kỳ bất mãn: "A Âm, thế này không công bằng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!