Chương 34: (Vô Đề)

Tạ Thanh Kỳ để xe ngựa dừng lại ở đầu hẻm vắng người, mang mặt nạ lên rồi phi thân hướng về phía Yến phủ. Đến bên tường, nàng tung người nhảy vào.

Gần như cùng lúc đó, tiếng mũi tên sắc bén xé gió truyền đến.

Tạ Thanh Kỳ đã có kinh nghiệm lần trước, không hề chần chừ mà xoay người nhảy xuống, vững vàng đáp xuống giữa viện. Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, mũi tên tinh chuẩn cắm phập vào chỗ nàng vừa đứng, đuôi tên còn hơi rung động.

Ngay sau đó, một thanh kiếm đã kề sát cổ nàng.

Tạ Thanh Kỳ quay đầu, ánh mắt dừng lại ở mũi kiếm trước, sau đó mới thong dong nhìn về phía nữ tử trước mặt.

Nữ tử kia vận hắc y, mái tóc buộc cao cùng ánh mắt sắc sảo càng thêm phần anh khí, nàng ta nhíu mày nói: "Lại là ngươi."

Tạ Thanh Kỳ rất ngoan ngoãn giơ tay trái lên, cười nói: "Phiền tỷ tỷ thông báo với tiểu thư nhà ngươi một tiếng, nói có người tới thăm."

Nàng vốn định giơ cả hai tay, nhưng khi thử cử động tay phải, cơ bắp bên trong như đã hóa đá, hoàn toàn không nhấc lên nổi nên đành bỏ cuộc.

Lạc Sương nhớ lại phản ứng của Yến tiểu thư mấy ngày trước, kìm nén ý định ném người ra ngoài. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế cầm kiếm, bảo Hoành Yên đi truyền lời.

Một lát sau, Hoành Yên trở lại nói: "Yến tiểu thư mời nàng vào."

Tạ Thanh Kỳ cẩn thận gạt thanh kiếm trước cổ ra, tháo mặt nạ xuống, cười nói: "Phiền tỷ tỷ nhớ kỹ mặt ta, ta sẽ còn tới thường xuyên."

Nàng đi tới trước cửa phòng ngủ của Lê Hoài Âm, định gõ cửa thì bỗng nhận ra một chuyện ——

Nàng... chưa tắm rửa!!!

Tạ Thanh Kỳ tự ngửi ống tay áo mình, nhíu mày chán ghét.

Sắc trời đã muộn, nếu quay về tắm rồi mới tới thì e là không kịp, nhưng cứ thế này xuất hiện trước mặt Lê Hoài Âm thì...

Do dự hồi lâu, Tạ Thanh Kỳ thực sự không nỡ gặp Lê Hoài Âm trong bộ dạng này, đành khô khốc nói một câu: "Ta chợt nhớ ra có việc phải làm, ngày mai lại tới."

Nàng vừa bước xuống bậc thềm thì nghe thấy tiếng cửa phòng phía sau mở ra.

Tạ Thanh Kỳ quay người lại, thấy Lê Hoài Âm trong bộ hồng y thướt tha chạm đất, những ngón tay trắng ngần gầy yếu vịnh vào khung cửa, đôi mắt lặng lẽ nhìn nàng.

Có lẽ vì luôn ở trong phòng nên lúc này nàng không khoác áo choàng lông vũ. Một gương mặt tuyệt sắc không chút che đậy hiện ra trước mắt Tạ Thanh Kỳ, mang lại một sự chấn động thị giác cực kỳ mãnh liệt.

Nhìn xuống dưới là chiếc cổ trắng ngần như ngọc, thanh mảnh đến mức có chút yếu ớt, khiến người ta không kìm được lòng muốn nâng niu che chở.

Tạ Thanh Kỳ vô thức nuốt nước miếng một cái.

Ánh mắt hai người giao nhau, Tạ Thanh Kỳ thấy trong mắt Lê Hoài Âm một loại cảm xúc khó gọi tên, dường như là mong chờ, dường như là vui sướng, lại dường như là... lo sợ?

Trái tim Tạ Thanh Kỳ không tự chủ được mà rung động, nảy sinh một thôi thúc muốn tiến lên ôm lấy Lê Hoài Âm.

Một làn gió thanh khiết thổi qua, mái tóc đen phía sau Lê Hoài Âm khẽ bay, tựa như mang theo những sợi tơ vô hình xuyên qua hồng y, quấn chặt lấy Tạ Thanh Kỳ.

Hơi thở của Tạ Thanh Kỳ trở nên dồn dập, cuối cùng nàng không nhịn được mà mở lời, giọng điệu nhẹ nhàng hết mực: "Ta về thay bộ y phục... sẽ quay lại ngay."

Nàng không thể chờ đến ngày mai được nữa.

Ngón tay Lê Hoài Âm như đột ngột mất đi sức lực, trượt dọc theo khung cửa hạ xuống, giọng nàng mang theo vài phần ủy khuất: "Tạ Thanh Kỳ, ta có chút lạnh."

Đầu óc Tạ Thanh Kỳ trống rỗng trong chớp mắt, cả người cứng đờ.

Từng luồng điện nhẹ chạy khắp tứ chi nàng, lúc đầu chậm rãi, sau đó dồn dập, rồi như vũ bão lao thẳng về một phía, va chạm và bùng cháy.

Trong lòng nóng rực, nhịp tim không ngừng tăng tốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!