Tạ Thanh Kỳ không trả lời, chỉ kiên trì hỏi lại: "Ta tặng nàng sân viện này, có được không?"
Hơi thở ấm áp phả vào làn da cổ trắng ngần, cảm giác tê dại lan tỏa, Lê Hoài Âm nhịn không được mà khẽ dịch ra một chút.
Ánh mắt nàng lướt qua Tạ Thanh Kỳ, nhìn quanh căn phòng với giá gỗ tử đàn, đèn sáp đứng, cửa sổ lụa, màn trướng tinh xảo... Mỗi chiếc bàn, chiếc ghế, mỗi sập nằm đều được bài trí vô cùng dụng tâm, sự xa hoa còn vượt xa khuê phòng của nàng tại Lê gia trước kia.
Một món hạ lễ như thế này, đối với quan hệ của hai người mà nói, đã quá mức vượt giới.
Nàng vốn tưởng Tạ Thanh Kỳ sẽ bất mãn với việc nàng rời đi, hoặc chí ít sau này cả hai sẽ đường ai nấy đi, nhưng...
Vì sao Tạ Thanh Kỳ lại làm đến mức này vì nàng? Những điều nàng nghĩ tới, hay cả những điều nàng chưa từng nghĩ tới, Tạ Thanh Kỳ đều đã chu toàn hết thảy.
Vậy mà dù làm nhiều như thế, nàng ấy cũng chỉ nhẹ nhàng nói một câu "sinh thần khoái lạc" bên tai nàng mà thôi.
Nghĩ đến đây, một cảm xúc hỗn tạp không tên dâng lên trong lòng, Lê Hoài Âm khẽ cau mày. Nếu phải hình dung, cảm giác đó giống như một người đang nhắm mắt bước đi trên những tầng mây.
Nàng không thích cảm giác mất kiểm soát này.
"Ngươi không cần tặng sân viện cho ta đâu." Lê Hoài Âm nói xong liền dịch sang bên một bước, thoát khỏi sự "giam cầm" của kẻ say, để mặc nàng ấy tựa vào cửa.
Tạ Thanh Kỳ ngẩng đầu nhìn Lê Hoài Âm, đôi đồng tử vương hơi men mang theo vẻ mê mang, lúc này lại dần phủ một tầng hơi nước, như thể không hiểu vì sao mình bị đẩy ra.
Người trước mặt vận hồng y rực rỡ như lửa, dưới ánh nến càng thêm phần mỹ lệ khôn cùng, chỉ là trên gương mặt tuyệt sắc ấy không có lấy một nụ cười.
Tạ Thanh Kỳ chậm rãi cúi đầu, mở cửa phòng định bước ra ngoài.
"Ngươi định đi đâu?" Gió lạnh lùa qua khe cửa hẹp, Lê Hoài Âm vội vàng ngăn nàng lại rồi đóng chặt cửa.
Tạ Thanh Kỳ gục đầu, lầm bầm: "Nàng không cần viện này, chắc chắn là do nó không tốt, vậy ta cũng không cần nữa."
Lê Hoài Âm vừa thấy bất lực vừa thấy buồn cười, nhận ra mình lúc nãy có chút quá lạnh lùng, nàng bèn dịu giọng: "Ngươi uống quá nhiều rồi, không được ra ngoài hóng gió, cứ ở đây nghỉ ngơi đi có được không?"
Tạ Thanh Kỳ lắc đầu: "Đây là phòng của nàng."
"Trước khi tặng cho ta, nó vẫn là của ngươi."
"Ý của nàng là, đây là phòng của chúng ta sao?"
Lê Hoài Âm: "..."
Lê Hoài Âm á khẩu, chẳng hiểu làm sao mà nàng ấy lại rút ra được kết luận đó, nhưng vì sợ Tạ Thanh Kỳ lại chạy ra ngoài nên đành gật đầu cho qua.
Nàng thở dài một tiếng khó nhận ra, người này rốt cuộc là say thật hay say giả đây?
Tạ Thanh Kỳ không cho nàng thời gian suy nghĩ, cười ngây ngô rồi lảo đảo đi đến cạnh giá sách, lấy ra một tờ giấy, chuẩn bị sẵn bút mực rồi ra hiệu bảo Lê Hoài Âm qua đó.
Nàng đưa bút cho Lê Hoài Âm, cười nói: "Nàng viết đi."
Lê Hoài Âm cầm bút, nghi hoặc: "Viết cái gì?"
"Viết là ta đem sân viện này tặng cho nàng."
Lê Hoài Âm không nhịn được mà bật cười, chưa từng thấy ai lại sợ không tặng được quà đến mức này.
Nhưng trong nhất thời nàng vẫn chưa thể thuyết phục bản thân nhận món quà quá lớn như vậy, ngòi bút cứ lơ lửng không hạ xuống.
Tạ Thanh Kỳ lúc này trí óc lại có vẻ minh mẫn lạ thường, nàng bĩu môi bất mãn: "Hôm nay nàng đã nhận lễ vật của Tiêu Minh Chúc rồi mà."
Lê Hoài Âm ngẩn ra, nhớ đến đống quà trong phòng, bất đắc dĩ đáp: "Ta còn chưa kịp nhìn qua cơ mà, chẳng phải đều do ngươi thay ta nhận lấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!