Trời sập tối, Lê Hoài Âm tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu, người toát ra một lớp mồ hôi mỏng khiến nàng thấy khó chịu. Trúc Nguyệt canh bên cạnh liền vội vàng nói: "Thiếu phu nhân, phòng của người đã dọn xong, nô tỳ đỡ người qua đó."
"Đừng gọi ta như vậy." Thấy Trúc Nguyệt lúng túng, nàng dịu giọng hơn: "Ta không có ý trách ngươi."
Trúc Nguyệt gật đầu: "Nô tỳ hiểu ạ."
Lê Hoài Âm không muốn ở lại chỗ của Tạ Thanh Kỳ thêm phút nào. Nàng bước sang căn phòng bên cạnh, thấy mọi thứ đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Sau bức bình phong là một thùng gỗ lớn tỏa hơi nóng cùng mùi thảo dược dễ chịu.
Nhớ lời Tạ Thanh Kỳ dặn, Trúc Nguyệt giới thiệu: "Đây là nước lá thảo dược giúp vết thương mau lành, Thế tử còn dặn nhà bếp chuẩn bị bữa tối cho người sau khi tắm xong." Nói đoạn nàng lấy bộ y phục mới đặt bên thùng gỗ, rụt rè hỏi: "Có cần nô tỳ hầu hạ người tắm rửa thay đồ không?"
"Không cần đâu, ngươi hãy mau đi đi."
Trúc Nguyệt đang định xoay người rời đi, nhưng bước chân lại có chút chần chừ, bộ dạng muốn nói lại thôi. Thấy nàng ta cứ lưỡng lự giữa việc tiến và lùi, Lê Hoài Âm liền lên tiếng: "Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, đừng ngại."
Trúc Nguyệt trấn định lại tâm thần, nhắm mắt rồi khẽ mở lời: "Nô tỳ từ nhỏ đã hầu hạ Thế tử, Thế tử nàng...... từ trước đến nay chưa từng cùng những nữ tử bên ngoài kia dây dưa mập mờ."
Lê Hoài Âm nghe xong vẫn thản nhiên như không, khiến Trúc Nguyệt càng thêm nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bản thân lỡ lời lại khiến Thiếu phu nhân phật ý chẳng lành.
Mãi một lúc sau, mới nghe thấy Lê Hoài Âm đáp lại một câu: "Đã biết." Trong giọng điệu ấy, hoàn toàn không nhìn ra chút hỉ nộ ái ố nào.
Trúc Nguyệt hành lễ lui ra, vừa bước chân ra khỏi cửa đã thở phào nhẹ nhõm. Nàng ta hiện tại đang lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan: nói ít thì sợ Thiếu phu nhân không tin, vẫn giữ định kiến với Thế tử; nói nhiều lại lo chuyện Thế tử nữ cải nam trang bị bại lộ, mang đến tai họa ngập đầu cho Hầu phủ.
Lê Hoài Âm đợi người đi khuất liền cài then cửa, kiểm tra kỹ lưỡng các cửa sổ rồi mới xoay người trút bỏ y phục.
Trên thân thể nàng, những lằn roi đỏ rực cùng vết bầm tím loang lổ hiện ra trông đến kinh tâm động phách, nhưng nàng lại như chẳng hề hay biết, lẳng lặng bước vào thùng gỗ. Làn nước ấm hòa lẫn thảo dược k*ch th*ch vào vết thương, cảm giác đau đớn như xé rách da thịt, Lê Hoài Âm khẽ nhắm nghiền đôi mắt.
Nàng vốn hiểu rõ Tạ Thanh Kỳ sẽ không có tư tình với những nữ nhân khác, nhưng mối thù sâu nặng giữa nàng và Tạ Thanh Kỳ, đâu chỉ gói gọn trong dăm ba chuyện tình ái nhỏ nhặt này.
Việc cần làm hiện tại là phải ổn định Tạ Thanh Kỳ, chờ Tiêu Minh Chúc đến cứu nàng rời khỏi đây. Sau đó, nàng sẽ tìm cách tham gia khoa cử, chỉ có dấn thân vào chốn triều đường mới mong có cơ hội rửa sạch oan khuất cho Lê gia.
——
"Ngươi vậy mà lại dám tìm đại phu bên ngoài phủ?" Tiêu Uyển Hoa đập mạnh xuống bàn, hạ giọng quát mắng: "Ngươi có biết thân phận của mình là gì không......"
Lúc đó Tạ Thanh Kỳ vì quá nôn nóng, lại thêm ký ức trong đầu chưa hoàn toàn khôi phục nên mới hành động hồ đồ. Giờ phút này nhớ lại, nàng vội vàng giải thích: "Mẫu thân bớt giận, hài nhi nhất thời tâm cấp hỏa liêu nên đã quên mất...... Hoa di vẫn luôn ở trong phủ." Tạ Thanh Kỳ có chút chột dạ liếc nhìn Hoa Thập An đang đứng cạnh Tiêu Uyển Hoa.
"Từ khi ngươi sinh ra đến nay, ta đã bao giờ rời khỏi phủ chưa?" Hoa Thập An có chút bất mãn, thản nhiên bồi thêm một câu.
Tiêu Uyển Hoa vỗ nhẹ lên tay Hoa Thập An, thở dài bất lực nói: "Ngươi còn lạ gì Kỳ nhi, nó xưa nay vẫn luôn l* m*ng như thế!" Nói đoạn, bà nghiêm nghị liếc nhìn về phía sau Tạ Thanh Kỳ: "Thế tử sơ suất, chẳng lẽ ngươi cũng quên rồi sao?"
Trúc Nguyệt là nha hoàn thân cận của Tạ Thanh Kỳ, cũng là người duy nhất trong phủ — ngoài Tiêu Uyển Hoa và Hoa Thập An — biết rõ thân phận nữ nhi của nàng.
Trúc Nguyệt vội vã quỳ xuống thỉnh tội: "Nô tỳ biết sai rồi."
"Mẫu thân chớ nên trách phạt Trúc Nguyệt, người cũng biết lời hài nhi nói nàng ấy nào dám không nghe theo. Hơn nữa, lần này mời đại phu về là để xem bệnh cho Lê...... cho Hoài Âm."
Nghĩ đến việc từ nửa tháng trước khi tiến cung đến nay vẫn chưa nhận được tin tức bình an của Lê Hoài Âm, Tiêu Uyển Hoa vội vàng hỏi: "Âm nhi nàng ấy làm sao vậy?" Nhưng ngay sau đó, bà lại sa sầm nét mặt: "Hôm qua chẳng phải nàng ấy còn đánh ngươi sao? Ta cứ ngỡ đại phu đó là mời về cho ngươi đấy chứ."
Tạ Thanh Kỳ đành phải đem toàn bộ những chuyện mà nguyên chủ đã gây ra kể lại chân thực, bao gồm cả mục đích chuyến viếng thăm của đám người Chu Xương Ngọc hôm qua.
Tiêu Uyển Hoa nghe xong thì giận đến mức run người, đứng phắt dậy định ra tay dạy dỗ. Tạ Thanh Kỳ vội vàng nhận sai: "Hài nhi tự biết trước kia mình thật hỗn chướng, sau này nhất định sẽ sửa đổi tâm tính, chuyên tâm đèn sách, yêu thương...... Phu nhân."
"Trước kia ngươi cùng đám người đó ngày ngày lêu lổng ta cũng không nói, nhưng tháng trước chính ngươi đòi cưới Âm nhi cho bằng được, nài nỉ ta vào cung cầu xin Hoàng tổ mẫu của ngươi. Ta cứ ngỡ ngươi đã thu tâm dưỡng tính, lại nghĩ đến thân phận nữ nhi của ngươi, cứ trì hoãn việc thành thân mãi cũng chẳng phải kế hay. Vừa vặn Lê gia gặp nạn, Hầu phủ chúng ta có thể cho Âm nhi một chốn nương tựa nửa đời sau, nàng ấy lại giúp chúng ta che giấu thân phận thật sự của ngươi, vốn là chuyện vẹn cả đôi đường. Ai ngờ ngươi lại khốn nạn đến mức này, chịu một cái tát của nàng ấy vẫn còn là nhẹ."
Trách không được Âm nhi lại ra tay đánh người. Nghĩ đến cảnh nữ nhi của cố nhân lại chịu uất ức như vậy ngay trong phủ của mình, lòng Tiêu Uyển Hoa không khỏi dấy lên niềm hối lỗi vô hạn.
Tạ Thanh Kỳ liên tục vâng dạ, hết lời cam đoan sẽ cắt đứt quan hệ với đám bằng hữu xấu xa kia, từ nay về sau một lòng đọc sách.
Thấy nàng nói năng nghiêm túc, không còn vẻ cợt nhả như trước, Tiêu Uyển Hoa cũng phần nào yên lòng. Nhưng rồi bà lại chuyển hướng câu chuyện: "Ngươi vốn ghét nhất là việc đọc sách viết chữ, thà bị phụ thân ném vào quân doanh rèn luyện chứ nhất quyết không chịu học thuộc lòng, nay sao lại đổi tính muốn học?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!