Sở Vân Khanh đứng từ xa nhìn thấy Tiêu Minh Chúc đang đưa tay trêu đùa một chú thỏ trắng béo tròn. Bên cạnh nàng ấy là... thế mà lại là vị Thế tử bất tài nhất của Ninh Quốc Trưởng công chúa. Tại sao họ lại cùng đi hội đèn lồng?
Lại còn vị nữ tử áo đỏ bên cạnh kia, tuy chỉ lộ ra nửa khuôn mặt dưới vành mũ nhưng cũng đủ thấy là một mỹ nhân tuyệt thế.
Sở Vân Khanh không muốn chạm mặt bọn họ. Nàng ít khi ra khỏi phủ, với Tiêu Minh Chúc cũng chỉ gặp qua vài lần trong cung yến. Về phương diện cá nhân, ấn tượng của nàng về Tiêu Minh Chúc không hẳn tốt nhưng cũng chẳng xấu.
Chỉ xét về dung mạo, Sở Vân Khanh thấy Tiêu Minh Chúc thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp của Hoàng hậu nương nương, rực rỡ mà không mất đi vẻ đoan trang. Tuy nhiên, khác với vẻ ôn hòa, ăn chay niệm phật của Hoàng hậu trong thâm cung, Tiêu Minh Chúc lại mang một vẻ uy nghiêm và cảm giác áp bách vượt xa tuổi tác, khiến hạ nhân mỗi khi thấy nàng đều phải cúi đầu thật thấp.
Tất nhiên, nàng ấy cũng có những thành tựu phi thường. Dù nhỏ hơn Tiêu Thụy năm sáu tuổi, Tiêu Minh Chúc không chỉ là vị Công chúa đầu tiên tham chính, mà còn gầy dựng được thế lực riêng trong triều chỉ sau vài năm, trở thành đối thủ khiến Tiêu Thụy phải đau đầu.
Cục diện hiện tại, ngoài việc Hoàng đế muốn Tiêu Minh Chúc làm trợ lực cho Đại hoàng tử để kiềm chế Tiêu Thụy, thì năng lực chính trị xuất chúng của chính nàng là điều không thể phủ nhận. Trước đó, khi Đại hoàng tử tầm thường, Nhị hoàng tử nhàn tản, Tứ hoàng tử còn quá nhỏ, ai nấy đều tin Tiêu Thụy là người kế vị duy nhất. Kể cả phụ thân nàng cũng nghĩ vậy.
Sở Vân Khanh vờ như không thấy, định xoay người rời đi thì chợt nghe có người gọi tên mình từ phía xa.
"Tam tẩu."
Sở Vân Khanh buộc lòng phải dừng bước, nàng khép hờ đôi mi, khẽ thở dài một tiếng. Nhớ lại lời gã thầy bói bên cạnh nói nàng có mệnh mẫu nghi thiên hạ, nếu thực sự có cơ hội, nàng thật muốn bảo gã gieo cho Tiêu Minh Chúc một quẻ, để xem kẻ trước mắt này có phải là chướng ngại lớn nhất đời nàng hay không.
Khi mấy người tiến lại gần, khóe miệng Sở Vân Khanh khẽ nhếch lên một độ cong hoàn mỹ. Đây là lễ nghi mà mẫu thân nàng đã bắt nàng luyện tập không biết bao nhiêu lần từ thuở chưa xuất giá, sớm đã trở thành một phản xạ tự nhiên.
"Là muội muội sao, thật là trùng hợp."
Hai người đứng ngoài cung đều ngầm hiểu ý mà dùng cách xưng hô dân gian.
Tạ Thanh Kỳ xách lồng sắt sang bên cạnh, ngăn cản ngón tay đang định tiếp tục trêu chọc con thỏ của Tiêu Minh Chúc. Vừa nhìn thấy Sở Vân Khanh, trong lòng nàng không khỏi kinh hãi. Đây chẳng phải là người ngày đó từng đến y quán tìm nàng để xin phương thuốc cầu con sao?
Tiêu Minh Chúc gọi nàng là Tam tẩu, vậy nàng chẳng lẽ chính là... phu nhân của Tiêu Thụy?
Nguyên chủ trước kia vốn thường xuyên giao du cùng đám người Chu Xương Ngọc, thời niên thiếu cũng từng cùng biểu ca Tiêu Thụy vui đùa, nhưng đối với vị Tam hoàng tử phi này lại không có mấy ấn tượng. Thế nên lần đầu gặp mặt, nàng chỉ cảm thấy người này khí chất quý phái, trông quen mắt nhưng lại không nhớ nổi là ai.
Trong lòng Tạ Thanh Kỳ thầm cảm thấy may mắn vì quyết định đeo mặt nạ tại y quán là hoàn toàn chính xác, nếu không e rằng đã hỏng mất đại sự.
Lê Hoài Âm đương nhiên cũng biết rõ thân phận của người trước mắt, nhưng nàng và Sở Vân Khanh thực sự chưa từng tương ngộ. Cuộc hôn nhân của nàng và Tạ Thanh Kỳ đã khiến Thánh thượng không vui, Tạ hầu gia cũng nổi trận lôi đình, đừng nói đến việc mở tiệc chiêu đãi thân hữu, ngay cả bái đường cao đường hai người cũng chưa từng thực hiện.
"Tam tẩu." Tạ Thanh Kỳ chủ động chào hỏi, lại giới thiệu: "Vị này chính là phu nhân của ta."
Lê Hoài Âm khẽ gật đầu, coi như đã hành lễ.
Sở Vân Khanh còn nhớ rõ mấy tháng trước, tin tức Thế tử hầu phủ cưới con gái của tội thần đã làm chấn động kinh thành, ngay cả nàng cũng từng nghe qua. Xem ra người trước mặt chính là vị tiểu thư nhà họ Lê kia.
Tiêu Minh Chúc có thể cùng hai người này đi chung, chứng tỏ vị biểu đệ này có lẽ không hề vô dụng như lời đồn, thậm chí còn có điểm gì đó hơn người. Hoặc giả, chính là vị Lê tiểu thư này không hề tầm thường, dù mang danh phận con gái tội thần vẫn có thể khiến Tiêu Minh Chúc mạo hiểm làm Thánh thượng phật lòng mà thân cận.
Sở Vân Khanh thoáng ngẩn người, tâm tình đột nhiên trở nên phức tạp. Dẫu cho Tiêu Thụy có làm ra bao nhiêu chuyện khốn nạn, phản ứng đầu tiên của nàng vẫn là tận tâm tận lực vì hắn mà phân tích những người trước mặt. Suy cho cùng, nàng và Tiêu Thụy là những kẻ chung hội chung thuyền, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn.
Chốn hoàng gia làm gì có tình thân thực sự, chỉ có lập trường chính trị mà thôi. Giống như lúc này, Tiêu Minh Chúc cùng hai người kia đứng đối diện nàng, dù không khí bề ngoài có vẻ ôn hòa, nhưng thực chất Tiêu Thụy đã không ít lần phái người ám sát họ, ngay cả phụ thân nàng cũng tham gia vào cuộc tranh quyền đoạt lợi với Tiêu Minh Chúc. Tính ra, bọn họ vốn đã là kẻ thù.
Sở Vân Khanh vốn chán ghét cảnh bằng mặt không bằng lòng này, thần sắc nhạt nhẽo nói: "Ta còn có việc, xin cáo từ trước."
Nhìn bóng dáng Sở Vân Khanh đi xa, Tiêu Minh Chúc lên tiếng: "Ta cũng phải về rồi, hẹn ngày khác tái ngộ." Nói đoạn, nàng lại đưa tay sờ sờ tai thỏ.
Người đi xem hội đèn vẫn đông đúc như cũ. Lúc mới đến, các nàng đi theo dòng người nên chỉ mới dạo qua các sạp nhỏ bên đường, lại còn gặp Tiêu Minh Chúc giữa chừng.
Tạ Thanh Kỳ xoay người đề nghị: "Lần này chúng ta hãy đi dọc theo phía bên kia để trở về, nàng thấy sao?"
Lê Hoài Âm nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi đột nhiên lại vui vẻ như vậy?"
Tạ Thanh Kỳ lúc này mới nhận ra khóe miệng mình sắp cười đến tận mang tai, vội vàng thu liễm lại, cười đáp: "Đêm Thượng Nguyên đi dạo hội đèn, là chuyện thú vị biết bao, chẳng lẽ không được vui vẻ sao?"
Trúc Nguyệt đi phía sau xen vào: "Vừa rồi đi cùng Điện... Tiêu tiểu thư, cũng không thấy Ngài vui mừng đến thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!