Tạ Thanh Kỳ chống cằm nhìn người trước mặt, thầm đưa ra kết luận: Lớp mặt nạ này không bì kịp một phần vạn dung mạo thật của Lê Hoài Âm.
Nhưng đối với việc Lê Hoài Âm chủ động đến tìm mình, trong lòng nàng vẫn có vài phần kinh hỉ. Chẳng sợ... Tạ Thanh Kỳ nghĩ đến "lão thái bà năm mươi tuổi" vừa rồi, lại thấy buồn cười trong lòng.
Chẳng sợ đây không phải là bản ý của nàng ấy.
Tạ Thanh Kỳ hỏi: "Tiểu thư muốn xem gì?"
Lê Hoài Âm không thể bắt chước được âm sắc hoàn toàn khác biệt như Diệp dì, dứt khoát không nói lời nào, chỉ tay vào tấm biển "Giảm béo gầy thân, thiên kim mỹ dung" treo ở cửa.
Tạ Thanh Kỳ đánh giá nàng một lát, mỉm cười hiểu ý: "Vóc dáng tiểu thư mảnh mai, không cần giảm béo, vậy là muốn thiên kim mỹ dung sao?"
Lê Hoài Âm gật đầu.
Nàng không thể mở miệng nói chuyện, lại cảm thấy việc giả dạng đi lừa gạt người khác thế này thật không tự nhiên, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Lớp mặt nạ này được chế tác vô cùng tinh xảo, trơn láng mịn màng như da thật, nàng vốn nghĩ Tạ Thanh Kỳ sẽ dùng bộ lý do thoái thác như tối qua để từ chối mình.
Nhưng không ngờ ——
Tạ Thanh Kỳ lại bảo: "Việc này cũng đơn giản, chỉ là ban ngày ban mặt ở giữa đại đường thế này có chút không tiện, tiểu thư có bằng lòng theo ta lên lầu hai không?"
Người xếp hàng chỗ nàng đã đi hết, nhưng chỗ Vu chưởng quầy vẫn còn người xem bệnh, ngoài phố lại kẻ qua người lại, việc lột một lớp da mặt trước thanh thiên bạch nhật quả thực có chút kinh dị.
Sắc mặt Lê Hoài Âm hoàn toàn lạnh xuống.
Ngay khi nàng định xoay người bỏ đi, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói ôn nhu: "Tạ đại phu."
Một nữ tử dáng người yểu điệu, che khăn lụa thêu tía chầm chậm bước tới. Chiếc khăn che mặt khẽ đung đưa theo nhịp bước, càng tăng thêm vài phần thần bí cho người tới.
Tạ Thanh Kỳ cười chào: "Trần tiểu thư."
Trần Vân thấy Lê Hoài Âm đã rời khỏi ghế ngồi, tưởng rằng nàng đã khám xong, liền bước tới nói với Tạ Thanh Kỳ: "Hôm nay ta cố ý đeo khăn che mặt, chỉ sợ trút bỏ xiêm y này, Tạ đại phu sẽ không nhận ra ta mất."
"Sao có thể chứ?" Tạ Thanh Kỳ chỉ tay về phía sau, thuận miệng đáp: "Chỉ dựa vào tấm cờ thưởng mà Trần tiểu thư tặng, ta cũng không thể quên được."
Trần Vân cười rạng rỡ: "Tạ đại phu, phiền ngài lại bắt mạch cho ta xem sao, rồi kê thêm một thang thuốc bảo dưỡng tiếp theo."
Tạ Thanh Kỳ liếc nhìn Lê Hoài Âm bên cạnh, do dự nói: "Thật ngại quá, Trần tiểu thư, hôm nay giờ ngồi khám của ta đã kết thúc rồi."
"Vậy sao." Trần Vân có chút thất vọng cúi đầu, "Vậy ta cứ tiếp tục dùng theo đơn thuốc lần trước vậy." Nói rồi định rời đi sang phía bên kia y quán để bốc thuốc.
Tạ Thanh Kỳ ngăn lại: "Thế không được, dược sao có thể uống tùy tiện? Thực ra bệnh tình của nàng đã cơ bản ổn định, không cần phải dùng thuốc nữa."
Thấy Trần Vân có vẻ không cam lòng nếu không bốc được thuốc mang về, Tạ Thanh Kỳ đang lúc khó xử thì Lê Hoài Âm đã lên tiếng: "Không sao, cứ xem cho vị tiểu thư này trước đi."
Tạ Thanh Kỳ nhìn nàng với ánh mắt cảm kích: "Đa tạ tiểu thư, vậy phiền nàng chờ thêm một lát."
Trong lòng Trần Vân hơi kinh ngạc, liếc nhìn nữ tử bên cạnh. Tạ đại phu xem bệnh mà lại phải xin phép nàng ta sao?
Lúc này Trần Vân mới kỹ càng đánh giá Lê Hoài Âm. Khí chất quanh thân nàng ta quả thực rất tốt, nhưng dung mạo chỉ thuộc hàng trung bình, không rõ là tiểu thư nhà quyền quý nào.
Chẳng lẽ hôm nay bên ngoài không có hàng dài xếp hàng, Tạ đại phu lại kết thúc buổi khám sớm, đều là vì nàng ta?
Đúng là "quan lớn một cấp đè chết người".
Lê Hoài Âm cảm nhận được ánh mắt của nàng ta, bình thản nhìn lại. Trong ánh mắt tuy không có địch ý, nhưng cũng chẳng mấy thân thiện.
Trần Vân bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, lập tức thu hồi tầm mắt, ngồi xuống ghế rồi thuận tay gỡ khăn che mặt, lộ ra chân dung thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!