Chương 21: (Vô Đề)

Tạ Thanh Kỳ thầm cười trong lòng. Tuy nói khám bệnh không có quy tắc mặc cả, nhưng cũng chưa thấy ai như vị này, chỉ suýt nữa là nói thẳng "Tiền của ta tiêu không hết, ngươi mau nhân cơ hội này mà kiếm lấy một món".

Sở Vân Khanh đưa tay ra, Nhạn Nhi đứng bên cạnh phủ một chiếc khăn lụa lên cổ tay trắng nõn như ngọc của nàng. Tạ Thanh Kỳ bắt mạch, rất nhanh đã thu tay về: "Thân thể phu nhân không có vấn đề gì, không cần kê đơn."

Nhạn Nhi thấy vị đại phu này bắt mạch quá nhanh, có phần hời hợt, liền không yên tâm nói: "Hay là ngài xem kỹ lại chút nữa?"

Sở Vân Khanh dù cũng có chút hoài nghi, nhưng nàng hiểu rằng nếu đại phu này muốn kiếm tiền thì đã tùy tiện kê một đơn thuốc đắt đỏ rồi, đằng này lại nói nàng không sao, chắc hẳn là thật.

Tạ Thanh Kỳ khẽ ho một tiếng: "Có lẽ vấn đề không nằm ở phu nhân, nếu có thời gian, vị còn lại cũng nên qua đây kiểm tra. Ngoài ra, cũng có một trường hợp là thân thể cả hai đều bình thường, chỉ là duyên phận chưa tới nên khó có con với đối phương."

Sở Vân Khanh nghe vậy lòng chùng xuống, chẳng lẽ nàng thật sự mệnh trung vô tử sao...

Tạ Thanh Kỳ không muốn dùng kiến thức y học hiện đại để giải thích về phản ứng đào thải, vì có nói đối phương cũng không hiểu, nàng bèn bổ sung: "Chuyện con cái cũng là do duyên số, có lẽ chỉ là thời điểm chưa tới mà thôi."

Sở Vân Khanh rũ mắt, có chút thất thần, khẽ nói lời cảm ơn. Trên đường về, Nhạn Nhi thấy nàng buồn bã, liền cẩn thận thưa: "Mấy năm nay Thái y cũng đã xem qua, thuốc cũng đã uống nhiều, hay là... để Điện hạ đi gặp Thái y một chuyến?"

Sở Vân Khanh khẽ lắc đầu. Người ngoài không rõ nội tình nhưng nàng thì biết rõ. Trước khi thành thân, Tiêu Thụy từng có một thông phòng nha đầu mang thai, nhưng đã bị Hiền phi nương nương sai người đánh sẩy thai, nha hoàn đó cũng bị đuổi khỏi kinh thành để che đậy tai tiếng.

Nàng từng có chút khúc mắc, nhưng phụ thân nói Tam hoàng tử là người có khả năng kế vị nhất, chút chuyện nhỏ này không đáng kể, chỉ cần sau này hắn đối đãi tốt với nàng là được. Huống hồ tương lai nếu Tiêu Thụy thật sự làm Hoàng đế, tam cung lục viện là khó tránh khỏi, nàng không thể lo nghĩ cho từng người một. Những năm qua, Tiêu Thụy quả thật yêu kính nàng, chưa từng nạp thiếp, hai người chung sống tương kính như tân.

Tạ Thanh Kỳ khám xong cho bệnh nhân cuối cùng thì trời đã tối hẳn. Từ sau vụ ám sát, Lão Dương và Lão Trương đều đang dưỡng thương, Tạ Bình Viễn đã thu xếp hộ vệ khác cho nàng nên không cần lo lắng về an toàn.

Vừa bước vào viện, Tạ Thanh Kỳ đã thấy Lê Hoài Âm đang tựa vào bàn đọc sách, Lục Diệp ở bên cạnh ném phi tiêu, Hồng Oanh và Thanh Dung vây quanh với ánh mắt sùng bái, cũng đang nóng lòng muốn thử sức với bia ngắm trên tường.

Nàng tiến lại gần, giả vờ vô tình đi ngang qua: "Nàng đang xem gì vậy?"

Lê Hoài Âm không ngẩng đầu, ngón tay khẽ miết cạnh một phong thư: "Công chúa Điện hạ đã khởi hành về kinh, đây là thư của nàng ấy."

Tạ Thanh Kỳ nhớ tới lúc trước khi đi khám bệnh cho nạn dân, Lê Hoài Âm đã viết thư cho Tiêu Minh Chúc, giờ lại vì bức thư này mà không buồn nhìn mình lấy một cái, lập tức bĩu môi hờn dỗi.

Lê Hoài Âm không thấy biểu cảm của nàng, trầm ngâm nói: "Trong thư Điện hạ có nhắc, hiện nay biên quan căng thẳng, quốc khố trống rỗng, triều đình đang rất khát nhân tài. Sang năm khoa cử rất có khả năng sẽ mở thêm 'Nữ khoa'."

Tạ Thanh Kỳ lập tức quên sạch chuyện bị "lạnh nhạt", hớn hở nói: "Nếu nàng tham gia, nhất định sẽ kim bảng đề danh!"

"Ta không có tư cách dự thi." Ánh mắt Lê Hoài Âm thoáng hiện vẻ cô độc.

Trong triều đại này, sự kỳ thị giai cấp Sĩ Nông Công Thương không quá khắt khe, con em thương nhân vẫn có thể dự thi khoa cử. Tuy nhiên, nhi nữ của tội thần mang danh phản quốc thông địch thì tuyệt đối không được phép bước vào chốn quan trường. Dù cho tội danh ấy chưa hề có chứng cứ xác thực. Cũng chính vì thiếu chứng cứ mà Lê Hoài Âm mới không bị liên lụy toàn gia.

Lòng Tạ Thanh Kỳ chợt thắt lại. Nàng biết Lê Hoài Âm có tài trị quốc, biết nàng ngày đêm đèn sách chính là vì muốn rửa sạch oan khuất cho Lê gia. Trong nguyên tác, sau khi được Tiêu Minh Chúc cứu đi, Lê Hoài Âm đã dốc hết tâm lực vào sách vở, ba năm sau cải trang nam tử tham gia khoa cử và đỗ Trạng nguyên.

Ba năm sao? Tạ Thanh Kỳ nhận lấy bức thư, trong thư nói rõ khoa cử sang năm chắc chắn sẽ diễn ra. Không chỉ thời gian thay đổi mà còn mở ra cơ hội cho nữ tử. Tuy Tiêu Minh Chúc chưa khẳng định chắc chắn, nhưng một khi nàng đã nói ra thì tám chín phần mười là sự thật. Điều này đồng nghĩa với việc Lê Hoài Âm có thể sớm tiếp cận việc triều chính, nhanh chóng tìm ra chân tướng vụ án "phản quốc" của Lê gia.

Tạ Thanh Kỳ không muốn nàng bỏ lỡ cơ hội này, sớm tìm ra chân tướng thì Lê Hoài Âm sẽ bớt đi mấy năm cực khổ tâm trí.

"Nếu thân phận hậu duệ Lê gia không được, chúng ta sẽ đổi một thân phận khác!"

Lê Hoài Âm nhìn Tạ Thanh Kỳ, thấy ánh mắt nàng sáng rực đầy kỳ vọng, liền nghiêm túc suy ngẫm về tính khả thi. Đổi thân phận không khó, chỉ là gương mặt này của nàng có quá nhiều người đã biết. Một lát sau, nàng hỏi: "Ta nhớ y quán của ngươi có biển quảng cáo về mỹ dung phương, liệu có cách nào thay đổi dung mạo của ta không?"

"Không thể." Tạ Thanh Kỳ trả lời không chút do dự.

Ánh mắt Lê Hoài Âm tối sầm lại, tia hy vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt. Tạ Thanh Kỳ rời mắt khỏi gương mặt nàng mới thong thả nói nốt vế sau: "Dung mạo của nàng... vốn dĩ đã không thể bắt bẻ, mỹ dung phương đối với nàng chẳng có tác dụng gì. Huống hồ, phương thuốc đó chỉ giúp cải thiện khí sắc, xóa mờ vết thâm hay đậu ấn, chứ không thể khiến người ta thay hình đổi dạng."

"Vậy... có cách nào hủy dung không?"

Tạ Thanh Kỳ trợn tròn mắt, bật dậy hét lên: "Tuyệt đối không được!"

Giọng điệu thản nhiên của Lê Hoài Âm suýt chút nữa đã làm nàng hồn xiêu phách lạc. Phàm là nữ tử ai chẳng yêu cái đẹp, tự tay hủy hoại gương mặt mình, chỉ nghĩ thôi Tạ Thanh Kỳ đã thấy nghẹt thở. Nàng nhìn chằm chằm Lê Hoài Âm, khẩn khoản: "Chắc chắn sẽ có cách khác, nàng đừng nghĩ quẩn."

"Ai chà, đổi một khuôn mặt thôi mà, đừng quên còn có ta đây." Lục Diệp ném phi tiêu trúng hồng tâm rồi sải bước tiến lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!