Chương 17: (Vô Đề)

Thanh âm ôn nhu pha chút khẩn cầu vang lên bên tai khiến Lê Hoài Âm có chút hối hận.

Nàng vốn tưởng Tạ Thanh Kỳ sẽ từ chối, hoặc ít nhất khi đối mặt với một người trong trang phục nữ tử, nàng sẽ cảm thấy thả lỏng hơn. Nào ngờ... mọi chuyện lại hoàn toàn trái ngược với những gì nàng tưởng tượng.

Lê Hoài Âm từ nhỏ đã đọc đủ loại thi thư, tự nhận là người có tài hùng biện, nhưng lúc này tâm tư xoay chuyển trăm vòng cũng không tìm nổi một cái cớ để khước từ, đành chậm rãi quay người lại.

Tạ Thanh Kỳ tuy bị người đời mắng nhiếc là "bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối nát", nhưng tướng mạo quả thực xuất chúng.

Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sáng tựa tinh tú. Khi khoác trên mình trường bào cẩm phục thì thanh tú tuấn lãng, khí chất tôn quý tự nhiên. Giờ đây khoác lên váy áo, khôi phục dáng vẻ nữ nhi lại chẳng hề có chút khiên cưỡng nào. Mái tóc đen được búi cao, trong vẻ diễm lệ lại pha thêm vài phần anh khí.

Lê Hoài Âm nhắm mắt lại, làm ra một việc hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc bấy lâu nay của mình —— chính là nuốt lời.

Nàng xoay đi, gian nan thốt ra: "Hay là... thôi đi."

Tạ Thanh Kỳ trợn tròn mắt, chuyện chữa bệnh sao có thể nói bỏ là bỏ!

Trước đây nàng đã từng châm cứu cho bao nhiêu người, từ nam phụ lão ấu, trong mắt bác sĩ vốn không phân biệt giới tính... Mà khoan đã, hai người bọn họ vốn dĩ đều là nữ nhân mà!

Tạ Thanh Kỳ đã thành thật khai báo thân phận, lại còn nghe lời nàng mà mặc vào váy áo để giảm bớt sự bài xích, vậy mà giờ lại bị từ chối thẳng thừng.

Nàng rất muốn khiển trách Lê Hoài Âm sao lại có thể trêu đùa mình như thế, nhưng lời đến cửa miệng, nhìn thấy bóng lưng của nàng ấy, Tạ Thanh Kỳ bỗng nhiên không nỡ nói ra.

Dù không nhìn thấy biểu cảm, nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự áy náy và một nỗi cô độc không thể gọi tên từ người trước mắt.

Với tính cách của Lê Hoài Âm, việc làm ra hành động thất hứa này có lẽ còn khiến nàng ấy khó chịu hơn cả việc phải cởi áo châm cứu.

Hơn nữa, Lê Hoài Âm thà không chữa bệnh cũng không muốn để lộ thân thể trước mặt nàng, đủ thấy nàng ấy bài xích nàng đến nhường nào.

Trong lúc buồn bực, Tạ Thanh Kỳ chợt nhớ ra, cuốn tiểu thuyết này dường như được phân loại là... Bách Hợp!

Chẳng lẽ ——

Lê Hoài Âm chính là quan xứng (người tình định mệnh) của Tiêu Minh Chúc?!

Tạ Thanh Kỳ day day thái dương, vô cùng hối hận vì đêm đó chưa đọc hết kết cục đã đi ngủ. Nàng chỉ nhớ Tiêu Minh Chúc vì cái chết của Lê Hoài Âm mà bi thống khôn cùng, còn sau khi xử lý kẻ pháo hôi là nàng xong thì tác giả không hề nói rõ Tiêu Minh Chúc sẽ ở bên ai.

Chẳng lẽ đây là một bộ truyện đại nữ chủ có kết cục đau thương (BE)? Lê Hoài Âm chính là "Bạch nguyệt quang" đã khuất?

Tạ Thanh Kỳ cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, nàng thở hắt ra một hơi dài.

Đúng rồi, quan xứng của nữ chính thì đương nhiên không thể có những cảnh thân mật với một kẻ pháo hôi như nàng được!

Thấy Tạ Thanh Kỳ im lặng hồi lâu, Lê Hoài Âm khẽ thở dài: "Ta quả thực không nên lật lọng, hay là..."

Tạ Thanh Kỳ ngắt lời: "Không cần đâu." Nàng bước đến cạnh Lê Hoài Âm, cố nặn ra một nụ cười: "Nàng không cần phải làm khó chính mình, ta sẽ tìm cách khác để chữa khỏi bệnh cho nàng."

Lê Hoài Âm ngước mắt, trong ánh nhìn hiện lên những cảm xúc phức tạp, nàng nhỏ giọng nói: "Cảm ơn ngươi."

Tạ Thanh Kỳ không muốn thấy vẻ áy náy ấy, rõ ràng là nàng và cả Hầu phủ này đã nợ nàng ấy quá nhiều.

Nàng chớp mắt nhìn Lê Hoài Âm, cười nói: "Vậy chúng ta thi châm ở tay nhé? Dù sao cũng sẽ có chút hiệu quả."

——

Sau khi châm cứu cho Lê Hoài Âm xong, Tạ Thanh Kỳ trở về phòng và thức trắng đêm.

Lê Hoài Âm và Tạ Thanh Kỳ nguyên bản vốn không có duyên phận, mà đối với kẻ xuyên không như nàng thì quan hệ giữa hai người cũng chỉ là y giả và bệnh nhân mà thôi, thậm chí mối quan hệ này còn rất mờ nhạt.

Ở thế giới cũ, Tạ Thanh Kỳ rất chú trọng dưỡng sinh, luôn ngủ đúng giờ. Đêm qua mất ngủ, sáng ra soi gương liền thấy rõ sự mệt mỏi hiện trên khuôn mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!