Chương 9: Đêm động phòng hoa chúc……

Hạ Diễm mở mắt ra lần nữa thì đã thấy quần áo trên người mình đổi thành hỉ phục màu đỏ thẫm, cũng không biết có phải cậu hoa mắt hay không, hình như những hoa văn xinh đẹp trên hỉ phục đang âm thầm bay lượn.

Cậu nhìn chung quanh, phát hiện mình đang lắc lư ngồi trong một chiếc kiệu hoa, tiếng hò hét bên ngoài kiệu hoa không ngừng vang lên bên tai cậu.

Cảnh tượng này quả thực giống hệt một giấc mộng, Hạ Diễm không biết mình sẽ đưa đi đâu, cậu cẩn thận nhấc một góc rèm lên nhìn ra ngoài, nhưng cậu chỉ nhìn thấy một biển hoa bỉ ngạn và một dòng sông trong vắt, bên bờ sông còn có một hàng quỷ hồn sắc mặt xám xịt, hình như bọn họ đang xếp hàng chờ đợi thứ gì đó.

Chẳng lẽ đây là vong xuyên hà trong truyền thuyết?

Không phải cậu đã… Chết chứ?

Hạ Diễm hoảng hốt, đột nhiên, đúng lúc này kiệu lại ngừng.

Một giây sau, ngón tay thon dài của Lục Bỉnh Văn nhấc rèm che lên, ánh mắt sâu thẳm u ám nhìn Hạ Diễm, nói: "Tỉnh rồi?"

Hạ Diễm gật đầu.

"Vừa rồi lúc đi qua ranh giới em đã ngất." Lục Bỉnh Văn vươn tay ra trước mặt cậu, hắn trầm giọng nói, "Chúng ta đến rồi, xuống thôi."

Hạ Diễm không rõ vượt qua ranh giới là có ý gì, cậu do dự mấy giây rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay Lục Bỉnh Văn, để hắn dắt mình ra ngoài.

Cậu đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt, thận trọng hỏi: "Anh….. Đây là chỗ nào?"

"Nơi này là Minh giới."

Nước mắt Hạ Diễm ngập tràn nơi hốc mắt, cậu thầm nghĩ, quả nhiên là mình đã chết, còn chết bất đắc kỳ tử, ngay cả lời tạm biệt cũng chưa kịp nói với người nhà và bạn bè, sau khi chết còn phải sống cùng một ông chồng quỷ nhìn qua vô cùng lạnh lùng.

Thấy Hạ Diễm dường như sắp khóc, Lục Bỉnh Văn không hiểu ra sao nhìn cậu, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Có phải tôi đã chết rồi không?" Hạ Diễm nhỏ giọng hỏi, "Là anh giết tôi hả?"

"Em không chết." Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay trái Hạ Diễm, "Đây là nơi thường ngày tôi ở, em gả cho tôi thì đến Minh giới cũng không có gì lạ."

Hạ Diễm nghe được mình chưa chết thì lập tức thu nước mắt lại.

Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại nghĩ đến một vấn đề khác, yêu ma quỷ quái bình thường có thể mang con người tự do đi vào Minh giới à?

Cậu lại mạnh dạn hỏi: "Anh ơi…. Anh…., anh là yêu quái phương nào vậy? "

Lục Bỉnh Văn dẫn Hạ Diễm đi vào tứ hợp viện treo đèn lồng đỏ thẫm, những tòa nhà ở đây đều là hình vuông, tất cả cửa sổ phòng đều được dán chữ hỉ.

Sân nhà bị đèn lồng đỏ chiếu lên đỏ rực, một cơn gió thoảng qua, những cánh hoa bỉ ngạn xào xạc rung động, phấn hoa màu vàng theo gió bay lên, bay về phương xa.

"Tôi?" Con ngươi đen kịt sâu thẳm của Lục Bỉnh Văn nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào: "Tôi ở Minh phủ cũng có thể xem là một nửa quan chức, thỉnh thoảng nhặt ít cô hồn dã quỷ về ăn, nhưng chưa từng ăn thịt người."

Hạ Diễm có chút nghi hoặc, run giọng hỏi: "Anh… anh là quan ở Minh phủ… Anh là quỷ sai hả?"

Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, bỗng dưng hắn lại nổi lên tâm tư trêu chọc Hạ Diễm, nói: "Phu nhân đã nói thế thì chắc là đúng như vậy."

Hạ Diễm thầm nghĩ, Lưu lão đạo đúng là cũng có chút đạo hạnh, thật sự nói đúng chồng mình làm việc ở Minh giới, trách không được lợi hại như vậy.

"Giờ lành đã đến!" Nô bộc trong viện hô to, "Tân nhân tế bái thiên địa!"

"Nhất bái thiên địa!"

"Nhị bái cao đường!"

"Phu thê giao bái!"

Lục Bỉnh Văn không bái thiên địa, không bái cao đường, hắn buông tay Hạ Diễm ra, đứng đối diện cậu, trầm mặc nhìn thê tử nhân loại của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!