Hạ Diễm đã từng nghe Lưu đạo sĩ nói qua, khi còn sống oán khí càng nặng thì sau khi chết càng dễ biến thành lệ quỷ.
Những lệ quỷ này thường mang theo oán niệm bồi hồi ở nhân gian, không ngừng hại người để tiêu tan đi bớt oán khí của mình.
Giờ khắc này, hồn ma học trưởng kia đang bóp cổ Hạ Diễm, đẩy cậu ra ban công, hiển nhiên là muốn đẩy cậu vào chỗ chết.
Hạ Diễm và anh ta giằng co ở lan can ban công, hồn ma học trưởng nhe răng cười, muốn đẩy cậu xuống, ngón tay Hạ Diễm nắm chặt hàng rào đã trắng bệch, cậu nói: "Vị bạn học này, tôi đốt vàng mã cho anh, tôi sẽ đốt thật nhiều, anh buông tay ra đi!"
Hồn ma học trưởng kia chảy ra hai hàng huyết lệ, nói: "Tao không cần vàng mã, tao muốn tấm bằng nghiên cứu sinh!"
Hạ Diễm ho khan vài tiếng, vì hít thở không thông mà sắc mặt cậu càng thêm trắng, cậu nói: "Khụ khụ… Được rồi, tôi sẽ đốt tấm bằng nghiên cứu sinh cho anh, loại có mang theo con dấu! Anh buông tay ra đi, buông tay… Khụ khụ!"
Nhưng rõ ràng là Hạ Diễm không thể đàm phán với quỷ được, một giây sau, hồn ma học trưởng dùng sức đẩy cậu ra khỏi ban công.
Hạ Diễm mở to hai mắt, nhưng cảm giác không trọng lượng lại không xuất hiện như cậu tưởng tượng, cậu rơi vào một vòng tay lạnh như băng.
Là Lục Bỉnh Văn, cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng tới.
Thấy đại sự không ổn, hồn ma học trưởng mắt chảy huyết lệ nhanh chóng bò ra ngoài cửa.
Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm lơ lửng giữa không trung, chiếc ô đen trong tay hóa thành một sợi tơ lụa màu đen, trông nó như có sinh mệnh vậy. Tấm lụa đen phiêu đãng giữa bầu trời đêm, vừa hoa mỹ vừa quỷ dị nói không nên lời.
Hạ Diễm nhìn sợi tơ lụa màu đen kia, kìm lòng không được lẩm bẩm: "Thật đẹp."
Sợ tơ lụa màu đen bay về phía hồn ma học trưởng, giống như dây thừng trói chặt thân thể hồn ma lại, sợi tơ càng siết càng chặt, tiếng thét của hồn ma càng thêm chói tai, nó bò vài bước thì không nhúc nhích nữa, hóa thành một làn khói xanh rồi biến mất.
"Khụ khụ khụ…."
Hạ Diễm tựa vào lồng ngực Lục Bỉnh Văn ho dữ dội, ho đến ch** n**c mắt, bởi vì đang ở trên cao nên cậu chỉ có thể dán chặt vào người Lục Bỉnh Văn, hai tay cũng ôm chặt lấy cái cổ lạnh như băng của hắn.
Vừa rồi giằng co với hồn ma học trưởng kia đã khiến cho thể lực của cậu hao hết, lại bị bóp cổ lâu như vậy, phổi Hạ Diễm vốn đã không tốt, cậu không ngừng ho khan, nước mắt giàn dụa.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn xin giúp đỡ, nhưng Lục Bỉnh Văn nhìn qua vẫn cao quý đạm mạc trước sau như một, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào, trong con ngươi đen kịt phản chiếu gương mặt tái nhợt của Hạ Diễm.
Hạ Diễm gần như thở không nổi, cảm thấy mình thật sự như sắp chết rồi.
Nhưng vào lúc đó, Lục Bỉnh Văn cúi người xuống, truyền chân khí cho thiếu niên trong ngực mình, lại trấn an vỗ vỗ lưng Hạ Diễm.
Trước khi Hạ Diễm hôn mê đã hoảng hốt nghĩ, quả nhiên, môi Lệ quỷ cũng lạnh như băng.
Lúc tỉnh lại, Hạ Diễm đang nằm trên giường ký túc xá của mình, vẻ mặt Tiểu Kiều ân cần quan tâm nhìn cậu.
"Hạ Diễm, cậu sao vậy?!" Tiểu Kiều bưng một ly nước nóng đưa cho cậu, "Tôi trở về thì thấy cậu nằm trên giường không nhúc nhích, cậu không sao chứ? Có phải bị hạ đường huyết không, sao sắc mặt lại tái nhợt như vậy?"
Hạ Diễm nghe được giọng nói của Tiểu Kiều, trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi, cậu ngơ ngác ngồi trên giường một lúc lâu, cuối cùng đầu óc cũng hoạt động trở lại.
"Có thể là do tôi ngủ nhiều quá." Hạ Diễm khẽ ho vài tiếng rồi nói tiếp, "Tôi không sao."
Tiểu Kiều mang về một phần mì trộn tôm hùm đất cay, còn chu đáo giúp cậu hâm nóng lại.
"Vậy cậu ăn thứ gì đó trước đi, tôi có sô cô la nè, ăn đỡ một miếng trong lúc chờ mì hâm nóng, ăn xong chắc chắn sẽ tốt hơn."
Hạ Diễm hóa nỗi sợ thành sức ăn, cậu ăn cả một chén mì trộn tôm hùm đất, còn tiêu gần ba ngàn xu game, quay thưởng 500 vòng, thành công rút được vật phẩm mình muốn.
Đến giờ tắt đèn, Hạ Diễm tắm rửa xong nằm trên giường nhỏ trong ký túc xá trằn trọc.
Cậu cảm thấy tâm lý của mình đã coi như không tệ, nhưng chuyện tối nay thiếu chút nữa bị hồn ma kia đẩy từ trên lầu cao xuống, quả thực là khiến cậu sợ hãi vô cùng.
Cậu càng nghĩ đến chuyện vừa xảy ra càng cảm thấy sợ hãi, một mình khóc thầm trong chăn, giữa lúc hoảng hốt, cậu lại nhớ tới nụ hôn đầu tiên của mình đã hiến cho Lệ quỷ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!