Chương 7: Hồn ma Học trưởng…..

Đến cuối hè, Hạ Diễm một mình lên máy bay đi đến thành phố B, bắt đầu cuộc sống đại học của mình.

Vốn dĩ ba mẹ định đưa cậu đến thành phố B, nhưng Hạ Diễm đã khéo léo từ chối. Buổi tối trước khi đi, Cố Liên đã chuẩn bị cho Hạ Diễm một vali lớn chứa đầy các loại đồ vật linh tinh tránh quỷ trừ tà và thuốc, thậm chí bà còn muốn Hạ Diễm mang theo một thanh kiếm gỗ đào để treo ở ký túc xá, bà có chút lo lắng quá độ.

Hạ Triều thì ngược lại, ông thoải mái giống như đưa Hạ Diễm đi du lịch vậy, chỉ dặn dò cậu tự chăm sóc bản thân cho tốt, nếu không muốn ở ký túc xá thì đến căn hộ ở, không cần phải miễn cưỡng bất cứ điều gì.

Từ khi Hạ Diễm sinh ra đến giờ, phần lớn thời gian đều sống ở thành phố Tân Hải, lần đầu tiên cậu đi xa nhà như vậy, trong lòng mơ hồ còn có chút hưng phấn.

Chờ khi thật sự đứng ở cổng trường đại học T, lúc đó cậu mới có cảm giác chân thật rằng mình đã rời khỏi nhà.

"Tân sinh viên khoa kiến trúc đăng ký ở chỗ này, ký tên ở đây, sau đó quẹt thẻ căn cước rồi đi theo xe đưa đón là được rồi, sẽ có một chú giúp đỡ mang hành lý." Đàn chị chào đón tân sinh viên vừa cười vừa nói với Hạ Diễm, "Chào mừng cậu đến T Đại."

Thành phố B là một khu vực nội địa, mùa hè nóng hơn ở thành phố ven biển, cũng không có gió biển ẩm ướt.

Cây xanh trong khuôn viên trường luôn hướng về phía mặt trời, tràn đầy sức sống.

Hạ Diễm cảm ơn cô gái rồi kéo hành lý lên xe.

Chờ xe đưa đón đi xa, cô gái chào đón tân sinh viên năm nay mới hưng phấn nói: "A a a! Khoa chúng ta cũng có đại soái ca, chờ qua vài ngày nữa hỏi thăm thử cậu ấy có đối tượng hay chứ!"

"Bình thường thì đẹp trai như vậy đã sớm có người nhà rồi." Đàn chị hướng dẫn làm thủ tục giấy tờ cũng nhìn về phía chữ viết của Hạ Diễm, "Chữ của cậu ấy cũng rất đẹp."

"Mắt nhìn cũng rất đẹp!" Một nữ sinh khác nói, "Đó là đại mỹ nhân vừa trong trẻo vừa lạnh lùng."

Ký túc xá T đại là phòng 2 người và có phòng tắm riêng.

Không giống như phòng bốn người có giường ở trên và bàn ở dưới, giường và bàn trong phòng hai người được tách biệt, giường đối diện với bàn học, bố cục tương tự như phòng hai giường của khách sạn, giữa hai giường còn treo rèm của các tiền bối để lại, buổi tối ngủ kéo rèm lên là có thể tạo thành một không gian tương đối riêng tư.

Giường của Hạ Diễm nằm bên cạnh cửa, thể lực của cậu không tốt lắm, quét dọn xong ký túc xá cũng có chút mệt mỏi.

Cậu buộc khấu bình an vào đầu giường mình, bật điều hòa rồi ngồi trên ghế trong ký túc xá ngẩn người.

Không bao lâu sau, một nam sinh mặt búp bê nhỏ nhắn kéo theo một cái rương thật lớn bước vào cửa, cậu ta cười tủm tỉm chào hỏi Hạ Diễm, nói: "Này, tôi tên là Tô Cảnh Kiều, gọi tôi là Tiểu Kiều được rồi! Bốn năm tiếp theo sẽ làm bạn cùng phòng với cậu, sau này nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn nha."

Hạ Diễm cười cười với cậu ta: "Tôi là Hạ Diễm, sau này giúp đỡ nhiều hơn."

Mặc dù Hạ Diễm có chứng sợ giao tiếp xã hội nhẹ, nhưng bạn cùng phòng của cậu rất dễ ở chung, còn chia sẻ với cậu rất nhiều đặc sản Giang Tây trong cái rương lớn cậu ta mang theo.

Buổi tối, hai người dọn dẹp sạch sẽ ký túc xá xong thì bắt đầu chơi game, Hạ Diễm dựa vào kỹ thuật chơi game cao siêu của mình nhanh chóng thiết lập tình cảm bạn bè với bạn cùng phòng.

"Hạ Diễm, cậu đã nghe nói đến những chuyện kỳ quái trong trường chúng ta chưa?" Tô Cảnh Kiều nằm trên giường nói, "Không phải trường đại học nào cũng đều có mấy truyền thuyết sao."

Hạ Diễm ngậm một miếng bánh quy, nhanh chóng điều khiển nhân vật trong game bắn tỉa một người, nói: "Hả?"

"Tôi nghe đồn ban đêm ở tầng 7 phòng 18 bị ma ám, chúng ta ở phòng mấy?"

Hạ Diễm giật mình, buông bánh quy xuống, nói: "Chúng ta đang ở tầng bảy phòng 18."

Tô Cảnh Kiều và Hạ Diễm đồng thời lâm vào trầm mặc, một lát sau, Tô Cảnh Kiều cười hắc hắc vài tiếng.

Cậu ta nói: "Mấy lời đồn đãi như thế thực ra chỉ là lừa đảo mà thôi, trên thế giới này làm gì có ma? Trái lại, huấn luyện quân sự mới thật sự đáng sợ, thành phố B nóng như vậy, không chừng còn khiến cho người ta ngất luôn ấy chứ. "

Hạ Diễm gật gật đầu, cậu cũng sợ mình ngất luôn trên sân huấn luyện, vậy bốn năm kế tiếp cậu sẽ mất sạch mặt mũi khi đối mặt với phụ lão Giang Đông. Nhưng cậu cũng sợ yêu ma quỷ quái, vậy cho nên trước khi đi ngủ còn kiểm tra khấu bình an đặt ở đầu giường và bùa bình an bọc trong túi hương.

Bởi vì ban ngày quá mệt mỏi nên sau khi Hạ Diễm và bạn cùng phòng tắm rửa xong thì đi ngủ ngay, bọn họ tắt đèn rất sớm.

Ban đêm, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng bạn cùng phòng đi vệ sinh xả nước, Hạ Diễm ngủ không sâu, cậu mơ mơ màng màng mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy một bóng người màu đen vụt qua đầu giường mình.

Hạ Diễm cho là bạn cùng phòng nên cũng không để ý, cậu xoay người tiếp tục ngủ, còn mơ một giấc mộng rất kỳ quái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!