Chương 50: Bệnh Mỹ Nhân Và Người Chồng Ma……

Trên người Lục Bỉnh Văn có mùi gỗ thông rất dễ chịu, Hạ Diễm cọ cọ vào cổ hắn, giống như mèo con tìm một tư thế thoải mái, sau đó tự cầm tay lão quỷ đặt lên eo mình.

Cậu rất thích được Lục Bỉnh Văn ôm, dáng người Lục Bỉnh Văn lớn hơn cậu một chút, cậu trong lòng Lục Bỉnh Văn sẽ cảm giác hoàn toàn thả lỏng, còn có thể cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối.

"Khụ khụ……"

Hạ Diễm ho khan vài tiếng, sau mùa thu, cho dù cậu được nuôi rất tốt, những bệnh vặt ẩn trong thân thể cậu một khi bị khơi dậy thì lại lần lượt rủ nhau kéo đến.

Hôm nay cậu đã sử dụng linh lực quá độ, hơn nữa còn để ma khí nhập thể, thân thể lại có chút không khỏe. Lục Bỉnh Văn thấy Hạ Diễm mệt mỏi như vậy thì hỏi: "Em có muốn ăn chút gì đó trước khi ngủ không?"

"Em có chút mệt." Sắc mặt Hạ Diễm trắng bệch, "Ngủ dậy rồi ăn cũng được."

Lúc này đã là hoàng hôn, Lục Bỉnh Văn kéo rèm che nắng trong phòng ngủ lại, trong phòng tối hơn một chút, cơ thể mệt mỏi kiệt sức của Hạ Diễm cuối cùng cũng có thể thả lỏng, không bao lâu sau thì đã ngủ thiếp đi trong lòng Lục Bỉnh Văn.

Cậu mơ màng ngủ, Lục Bỉnh Văn cảm thấy người Hạ Diễm có chút nóng, hắn đặt tay lên trán cậu. Quả nhiên, bạn nhỏ Hạ Diễm lại bắt đầu sốt, hơn nữa nhiệt độ cũng không thấp.

Lục Bỉnh Văn đến hòm thuốc trong nhà lấy thuốc hạ sốt, lại nhớ ra vợ mình không thích uống thuốc đắng, vậy nên hắn chỉ cầm viên nang và nước nóng trở về phòng ngủ. Lúc này toàn thân Hạ Diễm ớn lạnh, cậu rụt người lại thành con tôm nhỏ, hai má cũng đỏ bừng.

Lục Bỉnh Văn biết cơ thể mình rất lạnh, không dám ôm cậu, sợ lại làm cho Hạ Diễm cảm lạnh nặng thêm.

"Ngoan, há miệng nào." Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, "Uống hết viên thuốc này đi."

Hạ Diễm không uống, cậu tủi thân dịch chuyển thân thể mình, nhắm mắt nhỏ giọng nói: "….. Anh ơi, anh ôm em đi."

Lục Bỉnh Văn nhận ra mình đang đau lòng Hạ Diễm, hắn tiến đến bên cạnh cậu, nói: "Em uống thuốc rồi anh ôm em."

Hạ Diễm nhanh chóng uống thuốc, cậu cố sức mở mắt ra, bàn tay gầy gò của cậu đặt trên tay Lục Bỉnh Văn, giống như đang thúc giục Lục Bỉnh Văn nhanh chóng ôm cậu vào lòng vậy.

Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm nằm trên giường, hắn sử dụng linh lực để cho mình có được nhiệt độ cơ thể con người. Nhưng pháp thuật nghịch thiên như vậy không duy trì được lâu, rất nhanh, cơ thể hắn lại trở nên lạnh lẽo.

Mặc dù hắn càng ngày càng giống người, nhưng dù thế nào vẫn là quỷ chứ không phải người. Những thứ mà một người yêu nhân loại có thể cho Hạ Diễm, hắn cũng không thể hoàn toàn cho Hạ Diễm được.

Nhưng đúng lúc này, Hạ Diễm lại dán trán mình lên tay Lục Bỉnh Văn, như thể đang dùng thân thể lạnh băng của Lục Bỉnh Văn để hạ nhiệt cho mình.

"Không sao đâu." Hạ Diễm hơi mở mắt ra, đôi mắt màu lưu ly phản chiếu gương mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn, "Anh à, hơi ấm em có thể cảm nhận được không chỉ đến từ nhiệt độ cơ thể."

Lục Bỉnh Văn sửng sốt, trong lúc nhất thời lại bị thiếu niên trong lòng câu mất tâm thần.

Tuy cơ thể hắn lạnh, nhưng Hạ Diễm lại thích được hắn ôm, Hạ Diễm vẫn cảm thấy được sự ấm áp.

Trời đã tối, Hạ Diễm cũng ngủ say, Lục Bỉnh Văn mới lén rút cánh tay mình ra. Thấy thời gian cũng không sai biệt lắm, hắn cầm ô đen lên dịch chuyển đến một con phố cổ vắng vẻ.

Trên nhẫn của hắn, quan ấn Phong Đô đại đế là đồ đằng bách quỷ triều bái đại đế vào ngày rằm tháng bảy, lúc này, quan ấn đang tản ra luồng ánh sáng màu xanh nhạt, ánh sáng đó bao phủ trên con đường tối đen như mực, khung cảnh bốn phía xung quanh như được tắm traong thánh quang.

Lục Bỉnh Văn mặc một bộ âu phục màu đen được cắt may vô cùng tinh xảo, khuôn mặt hắn không một chút cảm xúc đứng dưới ô, trong tay lại xuất hiện một luồng ma khí màu đỏ còn sót lại.

Lúc đổi thân thể, đó chính là thời điểm sức mạnh ma vật yếu nhất.

Sương mù màu đen từ bốn phương tám hướng nổi lên, trong phút chốc thiên huyền địa biến, Lục Bỉnh Văn tìm ma khí của Bạch Tư Dã, thấy nó xuất hiện trên cầu vượt ở một thành phố vùng Tây Bắc.

Hắn đứng ở chỗ cao nhất trên cầu vượt, giống như người phán xét, chậm rãi nhìn chăm chú vào từng chiếc xe, từng người đi bộ trên đường vào ban đêm.

Hắn là đế vương cao quý lạnh lùng nhất tam giới này, tuy hắn không phải thần, nhưng so với vô số thần minh còn cường đại hơn.

Hắn không bái thiên, không bái địa, hiện giờ thứ duy nhất hắn để ý nhất chỉ có người vợ ngoan đã bái đường thành thân cùng hắn.

Tên nghiệp chướng họ Bạch kia dám trói vợ hắn?

Lúc này, ở một con hẻm sâu thẳm trong thành phố, có một người đàn ông trung niên quần áo rách rưới đang loay hoay bới rác trong thùng rác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!