Từ đó về sau, mỗi ngày Hạ Diễm đều đến từ đường dâng hương cho Lục Bỉnh Văn.
Sau khi cậu bệnh nặng một hồi, lại ốm đi rất nhiều, mặt cũng nhỏ đi một vòng.
Trong lòng cha mẹ Hạ Diễm lại tràn ngập bi thương vì sắp gả con trai cho nam quỷ, lại lo lắng Hạ Diễm sống không qua sinh nhật lần thứ mười chín, cho nên đối với cậu đặc biệt tốt.
Ngược lại tâm tính Hạ Diễm cũng không tệ lắm, gần đây thời tiết rất tốt, khắp nơi đều là cảnh sắc ấm áp tươi sáng.
Có chuyện du lịch tốt nghiệp lần trước, Hạ Diễm đóng cửa không ra ngoài, rảnh rỗi không có việc gì làm thì sẽ vẽ tranh. Có đôi khi vẽ người, đôi khi lại vẽ vườn hoa nhà mình, nhàm chán hơn nữa thì chơi game cùng Trần Đồng.
Mỗi ngày trôi qua, Hạ Diễm lại tự nói với mình rằng, thật tuyệt khi mình lại sống thêm một ngày nữa.
Trong lúc chờ đợi hết ngày này đến ngày khác, cuối cùng Hạ Diễm cũng bình an vô sự nghênh đón sinh nhật lần thứ 19 của mình.
Cha mẹ Hạ Diễm ngóng trông thật lâu mới đợi đến ngày này, hai người bọn họ đều vô cùng vui vẻ, Lưu đạo sĩ nói năm nay nhất định phải tổ chức sinh nhật âm lịch, hơn nữa ngày này càng náo nhiệt càng tốt, vậy cho nên hai vợ chồng dự định buổi tối sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ cho Hạ Diễm, cũng bảo cậu gọi bạn bè của mình đến nhà chơi.
Bọn họ cũng nhân cơ hội này mời giới thượng lưu ở thành phố Tân Hải đến nhà làm khách, sẽ giới thiệu Hạ Diễm với bọn họ.
Thật ra vòng tròn giao tiếp của Hạ Diễm cũng không lớn lắm, cậu yếu ớt nhiều bệnh, lại không giỏi giao tiếp, ba năm trung học cũng chỉ thân với mỗi Trần Đồng ngồi cùng bàn.
Nhưng nhân duyên của cậu tốt hơn cậu tượng tượng rất nhiều. Trần Đồng chỉ mới truyền tin Hạ Diễm sắp tổ chức sinh nhật thì Tưởng Nhược Nhược, Bành Hạo, Nhậm Hiểu Bình đều nói muốn tới.
Ngoài ra, Lưu đạo sĩ còn nói quyên góp vào ngày sinh nhật rất có lợi cho việc tích góp công đức, vậy nên Hạ Diễm đã hẹn Trần Đồng buổi chiều đi xem Triển lãm mỹ thuật từ thiện thanh niên, thuận tiện quyên góp một khoản tiền làm từ thiện, buổi tối lại cùng nhau tham gia tiệc sinh nhật.
"Nhóc Hạ, chúc mừng sinh nhật cậu!" Trần Đồng đưa cho Hạ Diễm một hộp chuyển phát nhanh, "Nhưng mà sao năm nay cậu tổ chức sinh nhật âm lịch vậy? Tôi nhớ không lầm thì bốn ngày sau là sinh nhật dương lịch của cậu, đúng không?"
"Đúng rồi." Hạ Diễm cầm hộp chuyển phát nhanh nói, "Cám ơn Trần tổng. Cái gì đây? Khá nặng đó. "
"Tai nghe giảm tiếng ồn, quà cho cậu đó." Trần Đồng cười hắc hắc nói: "Cảm thấy khi cậu vẽ tranh có thể dùng được, yêu đương trên mạng cũng có thể dùng."
Chàng trai thẳng thắn Trần Đồng trực tiếp đưa hộp chuyển phát nhanh cho Hạ Diễm. Cậu mở hộp giấy ra, chuẩn bị bỏ tai nghe vào trong túi, lúc này mới phát hiện trên hộp vẽ một cái phone tai mèo màu xanh.
Cậu trầm mặc vài giây, bắt đầu nghi ngờ hình tượng của mình trong mắt Trần Đồng.
"Buổi tối Tư Kiến Không và Hàn Tranh đều nói muốn đến, cậu thấy có được không?" Trần Đồng tự mình chuyển đề tài: "Nếu không để tôi từ chối bọn họ. Có phải người đến hơi nhiều không, ăn cơm ở nhà thì… Có hơi đông, đúng không?"
"Không sao, nhiều người náo nhiệt mà." Hạ Diễm nói, "Sân nhà tôi rộng rãi lắm, sẽ không chen chúc đâu. "
"Sân?"
"Ừm." Hạ Diễm gật gật đầu, "Chắc là ba mẹ tôi cũng sẽ mời một ít bạn bè đến nhà chơi, cho nên bên chỗ tôi nhiều một người ít một người cũng không sao."
Trần Đồng đăm chiêu nhìn Hạ Diễm. Ngoài việc thường xuyên đi về sớm và xin nghỉ phép thì ở trường Hạ Diễm vẫn rất kín tiếng.
Ngoại trừ năm lớp 12 đã tổ chức một triển lãm tranh, trong trò chơi thì điên cuồng vung tiền, cuộc sống của Hạ Diễm không có gì khác biệt so với những học sinh trung học khác.
Hiện tại cậu ta bắt đầu hoài nghi tin đồn trong trường học, bọn họ đã đồn Hạ Diễm là con trai của người cầm quyền, có khi đó lại đúng là sự thật.
Hôm nay là ngày cuối cùng của triển lãm tranh, trùng hợp cũng là ngày cuối tuần, bọn họ vào cửa phòng trưng bày nghệ thuật rồi đi một vòng từ cổng phía bắc đến cổng phía nam.
Đang giữa mùa hè, Trần Đồng bị phơi nắng đến mồ hôi chảy đầm đìa, Hạ Diễm thuộc thể hàn, một giọt mồ hôi cũng không có.
Giống như nhiệt độ quanh người cậu lúc nào cũng thấp hơn người khác ba độ, cả người cậu mát như tuyết mùa xuân vừa lướt qua vậy, cho dù không nói lời nào, chỉ đứng ở đó thôi cũng khiến cho người khác chú ý.
Có một nữ sinh và hai nam sinh đến xin WeChat của Hạ Diễm, nhưng ai đến Hạ Diễm cũng lễ phép từ chối.
"Em gái vừa rồi rất đẹp nha." Trần Đồng chân thành nói: "Không nói chuyện một chút sao?"
Hạ Diễm lắc đầu, mặc dù cậu vốn không thêm wechat của người xa lạ, nhưng từ khi Lục Bỉnh Văn xuất hiện, không hiểu sao cậu lại như tiến vào trạng thái đã kết hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!