Bối cảnh được thiết lập trong game này là một hòn đảo nhỏ ở thế giới tương lai, hòn đảo đã bị ác linh xâm chiếm, cư dân của hòn đảo cũng bị ác linh khống chế.
Các game thủ là Đặc phái viên đặc biệt của văn phòng chính phủ đến giải cứu người dân, nhiệm vụ của game thủ là tìm búp bê và giết chúng.
Trong khi đoàn người tiến vào trò chơi, người chơi ở thế giới này vẫn tiếp tục gia tăng.
Lục Bỉnh Văn đi bên cạnh Hạ Diễm, nghe Hạ Diễm nhẹ giọng nói: "Biến miêu miêu…."
Một giây sau Mao Tiểu Quất đã xuất hiện trong túi Hạ Diễm, Mao Tiểu Quất nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, rì rầm hỏi: "Phu quân của chủ nhân, Mao Tiểu Hắc đâu?"
Lục Bỉnh Văn bị cách xưng hô này của Mao Tiểu Quất lấy lòng, hắn cũng triệu hoán Mao Tiểu Hắc ra, hai con mèo bây giờ ở chung với nhau cũng coi như hòa hợp, sau khi Mao Tiểu Hắc xuất hiện, hai con mèo cùng nhau chậm rãi tản bộ trên mặt đất.
Toàn bộ khung cảnh trong trò chơi giống như thế giới thực, sau khi xuyên qua khu rừng rậm bao phủ dưới ánh mặt trời, tiếng sóng biển cũng biến mất, một tòa lâu đài khổng lồ xuất hiện trước mặt Hạ Diễm.
Lâu đài này có hình dáng tương tự như những lâu đài châu Âu thời trung cổ, mái nhà là tháp hình nón mang tính biểu tượng, được bao quanh bởi những cây cao hình thù kỳ lạ, cổng được bao quanh bởi những lan can sắt thật cao, trên đó còn có khóa mật khẩu.
Bên cạnh cổng, còn có một nơi tương tự như phòng bảo vệ cũng xuất hiện.
Lúc này cảnh tượng trò chơi xảy ra biến hóa, sắc trời bỗng tối sầm lại, vầng trăng khuyết treo trên cành cây cao, như thể Hạ Diễm vừa đi qua không phải là rừng rậm, mà là dòng thời gian dài đằng đẵng.
Vốn dĩ ở phía trước ba người còn có mấy người chơi vừa mới vào game, Hạ Diễm đi theo mấy người bọn họ từ đằng xa. Cậu thấy mấy người đó dừng lại ở chỗ bảo vệ, vậy nên cậu cũng nhìn về phía người gác cửa, chỉ thấy chỗ bảo vệ bay ra một bà lão đội khăn trùm đầu, tay cầm lưỡi hái, không biết bà lão kia nói gì với mấy người đó mà bọn họ cứ liên tục lắc đầu.
Ngay sau đó, bà lão giơ lưỡi hái lên chém xuống, máu tươi lập tức phun ra, mấy người chơi kia cũng biến mất.
Ti Ti hoảng sợ, hỏi: "…. Bọn họ đã chết rồi sao?"
"Chết trong thế giới trò chơi, bọn họ không giống chúng ta, cùng lắm thì bọn họ chỉ bị nhốt ở thế giới này, nhưng nếu như chúng ta chết trong trò chơi này thì thân thể cũng sẽ biến mất." Mao Tiểu Quất giải thích cho Ti Ti hiểu, "Vậy cho nên chúng ta phải càng thêm cẩn thận, meo meo….. "
Sau khi mấy người chơi trước đó biến mất, Úc Chi mang theo con rắn của hắn ta đi đến phòng bảo vệ.
Ban đầu phòng bảo vệ trống rỗng, nhưng trong nháy mắt khi hắn ta chạm vào lan can sắt thì một bà lão đột nhiên nhảy ra.
Bà lão kia bay lơ lửng trên không trung, trong tay còn cầm lưỡi hái thật lớn, ánh mắt bà ta oán độc nhìn chằm chằm Úc Chi, Ti Ti muốn tấn công bà ta, nhưng bà ta lại chỉ là một NPC không tồn tại trong thế giới thực, vì vậy nên dù cho Ti Ti có tấn công như thế nào cũng không thể tiêu diệt được bà ta.
Vài giây sau, bà ta lại một lần nữa xuất hiện trước mặt đoàn người Hạ Diễm, nói: "Các người… Muốn vào…..?" Giọng nói của bà chói tai như kim loại bị rỉ sét, nghe có vẻ kỳ dị và rùng rợn.
Úc Chi nói: "Nói nhảm ít thôi, mau mở cửa ra!"
Bà lão bay đến trước mặt Úc Chi, nói: "Anh bạn trẻ, vậy cậu phải trả lời câu hỏi của tôi trong vòng mười giây, nếu không…. Lưỡi hái của tôi cực kỳ sắc bén đấy!"
Úc Chi nhíu mày, nói: "Câu hỏi là gì?"
– Ha ha ha ……"
Nói xong thì bà lão nở nụ cười ác độc, bà ta đọc ra một đề toán vô cùng dài, tựa hồ như cảm thấy ba người này cũng không thể trả lời chính xác câu hỏi của mình trong thời gian ngắn như vậy, vậy nên bà ta đã trực tiếp giơ lưỡi hái lên chuẩn bị chém xuống!
Vẻ mặt Úc Chi vô cùng mê mang và bất đắc dĩ, ai có thể nghĩ đến bắt quỷ còn phải làm toán, hắn ta đành bó tay, quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm. Một giây sau, hắn ta nghe Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đồng thanh nói: "Một trừ sáu pi bình phương?"
Úc Chi:……
Có lẽ bà lão chưa từng thấy qua người nào có thể giải đề toán này nhanh như vậy, trong lúc nhất thời vẻ mặt bà ta có chút hoảng sợ, bà ho một tiếng, ra vẻ bình tĩnh, hỏi: "Ừm….. Hai người các cậu chắc chắn chưa?"
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà lão và Úc Chi, ánh mắt Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm có thêm vài phần kiêu ngạo.
Biểu tình của Hạ Diễm cũng không có bất kỳ biến hóa gì, cậu nói: "Ừ, đề này rất đơn giản."
Lục Bỉnh Văn liếc nhìn bà lão, trong mắt hắn lộ ra hàn ý khiến cho tay cầm lưỡi hái của bà lão cũng run lên. Bà lão nói: "Chúc mừng người chơi đã đưa ra đáp án đúng, hoan nghênh các người tiến vào lâu đài ma quái."
Hàng rào sắt trước cửa lâu đài cổ chậm rãi kéo ra, một con đường bằng đá lát vàng hiện ra trước cổng lâu đài. Bà lão kia đang định chạy trốn thì lại nghe Lục Bỉnh Văn lạnh lùng nói: "Những người đó đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!