Chương 48: Người Chồng Ma Và Mỹ Nhân Mặc Đồng Phục…..

Đã một tuần không gặp, Lục Bỉnh Văn lo Hạ Diễm vẽ nhiều thiên đồ như vậy sẽ mệt mỏi. Cho dù lúc này có muốn nhiều hơn vẫn kìm nén mong muốn chạm vào cậu.

Hắn đặt Hạ Diễm ở vị trí trân quý nhất, nhưng hắn lại không biết, Hạ Diễm cũng nhớ hắn như vậy, cho nên Hạ Diễm nguyện ý được cận kề bên hắn.

Hạ Diễm nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Bỉnh Văn, cậu nghiêng đầu nhìn hắn, nói: "Anh có nhớ em không?"

Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: "Rất nhớ."

Hạ Diễm nghe hắn nói như vậy thì tim đập nhanh hơn mấy nhịp.

Cậu tự làm chủ, dùng răng k** kh** q**n của Lục Bỉnh Văn xuống, ngước mắt lên nói: "Xem ra anh chỗ nào cũng rất nhớ em, lão lưu manh."

Giờ khắc này, Hạ Diễm nằm sấp dưới thân Lục Bỉnh Văn, cổ áo sơ mi của cậu hé mở, ánh mắt vừa thanh thuần vừa trêu người, xương quai xanh mảnh khảnh xinh đẹp, lại nhìn xuống, phong cảnh càng kiều diễm hơn.

Có lẽ trông cậu quá trong sáng, giống như thần tiên không ăn khói lửa nhân gian, nhưng trong miệng lại nói ra những lời như thế và làm ra loại chuyện này, sẽ đặc biệt có tính trùng kích.

Một giây sau, hắn bị Lục Bỉnh Văn ôm lên mặt đối mặt, toàn thân cậu lơ lửng trên mặt đất.

"Á…… Anh đợi đã….."

Hạ Diễm mất đi chỗ chống đỡ, đành phải hai tay ôm lấy cổ Lục Bỉnh Văn, hai chân thon dài cũng kẹp lấy eo hắn, cậu có chút ngơ ngác nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt vẫn dịu dàng đáng yêu như cũ, như thể dù Lục Bỉnh Văn có làm cái gì với cậu cũng sẽ không tức giận.

Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: "Vậy phu nhân thử nói cho tôi biết, khi chồng không có ở nhà thì nên nghĩ tới cái gì?"

Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn ép vào tường, cậu đang hoảng hốt nghĩ lực cánh tay của Lục Bỉnh Văn thật mạnh, nhưng rất nhanh sau đó lại không có tinh thần đâu để suy nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ có thể say mê trong thiên địa cực lạc mà Lục Bỉnh Văn tạo ra cho mình.

Cậu nâng chiếc cổ mảnh khảnh của mình lên, để Lục Bỉnh Văn tiếp tục hôn mình, cậu đứt quãng nhẹ giọng nói: "Sẽ nghĩ….. Đến những chuyện bây giờ anh và em đang làm."

Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy bạn nhỏ trong lòng mình hình như càng ngày càng biết trêu chọc quỷ, hắn duy trì tư thế như vậy đi tới trước cửa sổ, nói: "Ừm, Diễm Diễm như vậy thật không ngoan."

Bên ngoài cửa sổ không nhìn thấy cảnh sắc trong nhà, nhưng Hạ Diễm lại có thể nhìn thấy dòng người và xe cộ trên đường nhỏ, loại cảm giác k*ch th*ch này làm cho cậu càng thêm hưng phấn, trên cửa sổ phản chiếu mông lung hình ảnh Lục Bỉnh Văn và cậu, khiến cậu cảm thấy vừa xấu hổ vừa k*ch th*ch.

Vì thế cậu chỉ có thể chuyên tâm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, toàn tâm toàn ý ỷ lại vào Lục Bỉnh Văn.

Trưa hôm sau, Hạ Diễm bị một cuộc điện thoại đánh thức.

Lục Bỉnh Văn nghiêng đầu nhìn về phía di động, thấy Hạ Diễm đã tỉnh, hắn lại bắt đầu hôn Hạ Diễm, bàn tay cũng rất không thành thật v**t v* làn da mịn màng nhẵn nhụi của Hạ Diễm.

Hạ Diễm không mặc quần áo, bị hắn hôn khiến cho hô hấp càng ngày càng nặng nề, cậu đứt quãng nói: "….. Anh à, nghe điện thoại….. "

Lục Bỉnh Văn dừng lại, nhận điện thoại, bật loa ngoài, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có chút lo lắng của Tư Kiến Không.

"Diễm Diễm, tôi nghe Trần Đồng nói cậu và bạn trai của mình gần đây có mở một công ty huyền học, gần đây tôi gặp phải một ít chuyện kỳ quái, không biết cậu có thể giúp tôi được không."

Hạ Diễm ngồi dậy khoác áo ngủ, rốt cục bàn tay Lục Bỉnh Văn cũng buông tha cho Hạ Diễm, còn săn sóc giúp Hạ Diễm cài nút áo ngủ màu lam nhạt lại.

Hạ Diễm hít sâu một hơi, bình ổn lại hô hấp mới nhận điện thoại, chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đều bị lão lưu manh kia làm cho đau nhức, cậu âm thầm thề sẽ không bao giờ chủ động trêu chọc Lục Bỉnh Văn nữa.

"Cậu gặp phải chuyện kỳ lạ gì? Cổ họng Hạ Diễm có chút khàn khàn, "Có thể nói cụ thể cho tôi nghe một chút không?"

"Gần đây tôi có chơi một trò chơi kinh dị của nước ngoài, trò chơi đó tên là "Giết búp bê". Trò chơi này rất nhỏ, có thể cậu không biết." Tư Kiến Không nói, "Đây là một trò chơi kinh dị phiêu lưu mạo hiểm, phong cảnh trong trò chơi vô cùng chân thực, nhiệm vụ trò chơi chính là phải tìm ra búp bê ác linh, sau đó tiêu diệt nó. Tôi, Hàn Tranh và mấy người bạn hồi cấp ba thường cùng nhau chơi, chúng tôi cùng nhau mở video call và thảo luận xem làm thế nào để qua màn."

"Nhưng tối qua…… Một người bạn trên mạng của tôi là Lão Hắc đi vào nhà vệ sinh trong lúc đang chơi, cậu ta đi rồi nên chỗ ngồi của cậu ta cũng trống rỗng trong màn hình."

"Lúc đầu thì không có gì, nhưng tôi đột nhiên nhìn thấy một con búp bê đang ngồi trên ghế của mình trên màn hình, sau đó miệng của con búp bê ….. Giống như đột nhiên khẽ động một chút, giống như đang cười, trong tai nghe cũng thật sự truyền đến tiếng cười rất đáng sợ. "

"Sau đó, hình ảnh bên kia của cậu ta đột nhiên tối sầm lại, mấy người chúng tôi đã cố gắng liên lạc, nhưng làm thế nào cũng không liên lạc được, cậu ta đã rớt mạng."

"Chúng tôi không thể liên lạc được với cậu ta, chỉ nghĩ rằng cậu ta có việc gì đó, hoặc là muốn dọa chúng tôi. Mấy người chúng tôi lại tiếp tục trò chơi, lúc này mới phát hiện trong trò chơi có thêm một NPC, NPC kia chính là Lão Hắc! Hình như Lão Hắc đã bị hút vào trong trò chơi đó, cậu ta cứ đứng ở bên cạnh tủ quần áo không nhúc nhích, duy trì bộ dáng há miệng thật lớn, giống như đã biến thành một con rối không thể nhúc nhích được, toàn thân còn bị trói bằng dây thừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!