Khi màn đêm buông xuống, thành phố B sáng lên rực rỡ dưới vạn ngọn đèn hoa.
Cuối cùng mấy người quyết định đi ăn món ăn Pháp, Đại Kim tò mò nói: "Ông chủ, vào mấy loại nhà hàng như thế có phải mặc âu phục trang trọng không?"
Hạ Diễm cười cười, nói: "Chắc là không cần trang trọng như vậy đâu, chúng ta chỉ đi ăn một bữa cơm thôi mà, mọi người ăn vui vẻ là được rồi."
Chờ khi đoàn người đến nhà hàng, quản lý mặc âu phục giày da đi ra nghênh đón Hạ Diễm, lúc này mọi người mới có nhận thức đầy đủ hơn về tài lực của ông chủ Tiểu Hạ, hóa ra người có thẻ vip kim cương sẽ được tiếp đón tận nơi.
Hạ Diễm mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng nhạt phối với quần âu màu xanh nước biển, làn da cậu trắng như tuyết, mặt mày lạnh lùng, mặc cái gì cũng không che giấu được khí chất quý phái trên người. Gió đêm thổi qua, mái tóc đen nhánh của Hạ Diễm tung bay theo gió, cảm giác mỏng manh kỳ dị trên người cậu lại càng khiến cho Lục Bỉnh Văn động tâm.
Lục Bỉnh Văn rất muốn ôm cậu.
Mà hắn cũng đã làm điều đó.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng ôm eo Hạ Diễm, hỏi: "Có lạnh không?"
Hạ Diễm nhìn về phía bàn tay bên hông mình, cậu có chút thẹn thùng, nhưng cũng không né tránh.
Cậu lắc đầu rồi nói, "May mà hôm nay em mặc đồ rất dày."
Đám người Lưu lão đạo đi theo sau bồi bàn, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm sóng vai đi ở cuối hàng.
Trong phòng ăn có rất nhiều người đang nhìn Hạ Diễm, nhưng Hạ Diễm lại không quan tâm. Giờ phút này cậu chỉ để ý đến bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn đang nắm lấy tay mình.
Ca sĩ trong nhà hàng đang hát "Young and beautiful", cô hát: "Khi em không còn trẻ trung và xinh đẹp nữa, anh có còn yêu em không*?"
Nghĩ đến Lục Bỉnh Văn sẽ không bao giờ già đi, mà cậu thì không chỉ sinh mệnh có hạn, mà còn có thể sẽ già đi và xấu xí, đột nhiên Hạ Diễm cảm thấy trong lòng mình có chút chua xót. Cậu phát hiện, hình như mình để ý Lục Bỉnh Văn nhiều hơn cậu tưởng.
Trong phòng riêng, mọi người dành hai chỗ ngồi cạnh nhau cho cậu và Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn không có nhiều hứng thú với đồ ăn, chờ các món ăn được dọn lên, hắn lặng lẽ gắp một miếng cá, gỡ hết xương cá ra rồi đưa cho vợ. Lưu lão đạo ngồi bên cạnh Lục Bỉnh Văn, còn tưởng rằng quỷ lão đại thích ăn cá, ông liếc nhìn nửa ngày, cuối cùng miếng cá kia lại vào bụng Hạ Diễm. Rốt cục Lưu lão đạo cũng nhịn không được, ông thấp giọng hỏi: "Tiểu Lục, hoàn cảnh bên kia thế nào?
Bên này tốt hơn hay là bên kia tốt hơn?"
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: "Nếu ông có vướng bận thì tất nhiên là bên này tốt hơn rồi."
Từ mấy ngàn năm trước đã có tin đồn rằng, Phong Đô đại đế là một kẻ lạnh lùng không có nhân tình, nhưng sau khi cưới vợ thì quan niệm của hắn đã thay đổi từ lúc nào không biết. Trước đây, hắn không hiểu vì sao con người lại lưu luyến trần gian như vậy, nhưng nhìn Hạ Diễm chậm rãi ăn cá bên cạnh, hắn cũng có thể nhìn ra được phần nào từ tâm tình của mình.
Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi: "Lưu đạo trưởng, ông có muốn uống chút rượu không?"
"Không không không không, lão bà nhà tôi quản rất chặt, tôi đang bị gan nhiễm mỡ, tôi không được uống."
Hạ Diễm cười cười, cậu lấy trà thay rượu, nói: "Thời gian vừa rồi mọi người vất vả rồi, cửa hàng làm ăn bận rộn, cảm ơn mọi người đã làm việc chăm chỉ, hôm nay sẽ có một khoản tiền thưởng nhỏ chuyển vào tài khoản của mọi người, vậy tôi lấy trà thay rượu, trước tiên kính mọi người một chén."
Lưu lão đạo kiểm tra tài khoản ngân hàng một chút, phát hiện tài khoản ngân hàng của mọi người có thêm mười vạn tiền thưởng.
"Giờ khắc này, tôi thật sự muốn bán mạng cho công ty Bỉ Ngạn." Đại Kim đứng lên nói, "Ông chủ Hạ, cậu thực sự quá tốt! Ai mà không muốn đi theo chứ!"
Sau khi ăn tối xong, mấy thiên sư trẻ trong cửa hàng đã đi đến một quán bar gần đó tiếp tục vui chơi.
Tiểu Kim và mấy thiên sư mới tới ngồi cùng một chỗ lắc xúc xắc uống thùng coca (là một loại cocktail của Helens Bistro, thành phần chính là rượu whisky và cola), Hạ Diễm cũng chơi với bọn họ mấy ván, nhưng đêm nay cậu không may lắm, bị thua miết, bất giác đã uống không ít rượu.
Lúc đầu Hạ Diễm còn có thể miễn cưỡng tỉnh táo, nhưng chỉ chốc lát sau Hạ Diễm đã không phân biệt rõ mình ra bao, búa hay kéo, ánh mắt nhìn ngón tay mình cũng dần dần trở nên mơ hồ.
"A, lại thua." Hạ Diễm cười dựa đầu lên vai Lục Bỉnh Văn, "Đêm nay vận khí của tôi kém quá."
Ngày thường khí chất của Hạ Diễm trong veo lạnh lùng, nhưng sau khi say thì lại rất thích cười, hơn nữa còn ngoài ý muốn có chút dính người.
Cậu rất ít khi dựa vào vai Lục Bỉnh Văn trước mặt mọi người, nhưng đêm nay đã dựa vào ba lần, khiến cho Lục Bỉnh Văn đạt được hạnh phúc ngoài mong đợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!