Lục Bỉnh Văn không phải là một người sống buông thả, hắn đã từng cho rằng mình bị cảm giác mới mẻ hấp dẫn, mình mê luyến cơ thể Hạ Diễm, nhưng hiện giờ, hắn phát hiện không phải như vậy, thứ hắn mê luyến chính là tất cả những gì thuộc về Hạ Diễm.
Giờ này khắc này, hắn cảm thấy Hạ Diễm thật hấp dẫn.
"Tự mình ôm đầu gối." Lục Bỉnh Văn nói, "Ngoan một chút, không được trốn."
Hạ Diễm nước mắt lưng tròng nhìn hắn, lẩm bẩm nói: "Anh ơi, đừng bắt nạt em nữa mà."
Lục Bỉnh Văn vươn tay che miệng Hạ Diễm lại, cậu nhẹ nhàng cắn ngón tay hắn, giống như đang kháng nghị vậy.
Mà Lục Bỉnh Văn thì lại cảm thấy Hạ Diễm đang đổ thêm dầu vào lửa, khiến ngọn lửa trong lòng hắn càng thêm dữ dội.
Cũng không biết là Hạ Diễm đang mệt mỏi hay đau nữa, cậu ngồi dậy tựa mặt vào ngực Lục Bỉnh Văn, đem nước mắt trên mặt mình lau hết lên ngực hắn, bộ dáng đáng thương kia lại khiến cho Lục Bỉnh Văn có chút đau lòng.
Lục Bỉnh Văn xoa xoa tóc Hạ Diễm, dỗ dành: "Đừng khóc."
Hạ Diễm khóc một lúc trong lòng hắn, đôi mắt giống như hổ phách trong suốt lại càng thêm xinh đẹp, Lục Bỉnh Văn càng nhìn càng cảm thấy nhóc con này mê người. Nhưng Hạ Diễm lại không để ý đến mà cứ đốt lửa trên người Lục Bỉnh Văn, tự mình khóc mệt thì quấn chăn nhỏ trở mình ngủ thiếp đi.
Lục Bỉnh Văn:…… Nghẹn.
Ngày hôm sau, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn định đến cửa hàng dạo một vòng, hơn tám giờ cậu mới miễn cưỡng đứng lên khỏi giường, kết quả vừa mới đứng lên thì hai chân đã mềm nhũn quỳ trên thảm.
Lục Bỉnh Văn đã ăn mặc chỉnh tề, kéo vợ từ trên sàn nhà lên giường, nói: "Chiều nay chúng ta đi."
Hạ Diễm mơ mơ màng màng, nghĩ thầm, một tuần này của mình cũng thật đặc sắc. Đầu tiên là tập trung học hành trong năm ngày, sau đó là đi vào rừng sâu núi thẳm diệt yêu trừ ma, cuối cùng lại bị ông chồng ma quỷ lăn lộn đến nửa đêm mới ngủ.
Diễm Diễm cậu thật sự rất mệt mỏi.
Hạ Diễm trầm mặc thật lâu, lần nữa quấn chặt chăn nhỏ của mình, nói: "Vậy em phải ngủ thêm một lát nữa." Lục Bỉnh Văn thì nằm bên cạnh cậu, ôm cả chăn lẫn Hạ Diễm vào lòng.
Trong phòng ngủ cũng không tính là sáng lắm, Lục Bỉnh Văn không còn bộ dáng hung hãn như tối hôm qua, nút áo sơ mi trên người cũng gài kín đến nút trên cùng, nếu không phải hắn ôm Hạ Diễm nồng nhiệt như vậy, Hạ Diễm sẽ ảo giác là mình vẫn còn đang mơ.
Mùi hương gỗ thông trên người Lục Bỉnh Văn vô cùng dễ ngửi, cũng khiến cho buổi sáng hôm nay càng thêm dịu dàng và mông lung, giống như một giấc mộng đẹp vô biên vậy. Hạ Diễm cũng không tiếp tục ngủ nữa, cậu mở mắt ra, tò mò hỏi: "Anh ơi, anh thật sự không cần ngủ à?"
Lục Bỉnh Văn nói: "Ừ, con người nhất định phải ăn ngủ mới có thể duy trì trạng thái bình thường, anh không cần những thứ này, anh chỉ cần có linh lực là có thể kiểm soát mọi thứ."
Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn hắn, qua một lúc lâu mới nói: "Trong sách cổ có nói, Phong Đô đại đế chưa từng tiến vào luân hồi. Nói cách khác…… Anh chưa bao giờ làm người, phải không?"
Lục Bỉnh Văn gật đầu, nói: "Chưa bao giờ."
Hạ Diễm chớp chớp mắt, nghĩ thầm, nếu Lục Bỉnh Văn hoàn toàn không cần sống cuộc sống của nhân loại, vậy anh ấy làm tất cả chỉ là đang bầu bạn với cậu mà thôi. Tất cả mọi thứ trong nhân gian đối với Phong Đô đại đế mà nói, có nhàm chán hay không?
Lục Bỉnh Văn tự cho là mình đã thấy qua nhiều buồn vui hợp tan trên thế gian này, đối với nhân loại cũng có thể coi là hiểu biết. Nhưng khi hắn ôm Hạ Diễm trong lòng lại cảm thấy hiểu biết của mình về nhân loại quá ít.
Hắn thấy Hạ Diễm đang suy nghĩ, không biết cậu đang suy nghĩ cái gì, hắn hôn lên cổ Hạ Diễm, khiến Hạ Diễm có chút ngứa. Cậu cười rộ lên, nụ cười vẫn sáng sủa đáng yêu như cũ.
"Vì sao đột nhiên phu nhân lại hỏi anh những thứ này?"
Hạ Diễm vùi cái đầu nhỏ bông xù của mình vào khuỷu tay Lục Bỉnh Văn, nói: "Bởi vì….. Em cũng tò mò về anh."
Bỗng dưng Lục Bỉnh Văn lại cảm thấy trong lòng mình có chút ngứa, hắn trầm giọng, nói: "Mệt thì ngủ thêm một lát nữa, tỉnh lại anh sẽ nấu sườn dê cho em. "
Cửa hàng mở cửa chưa đầy nửa tháng, việc buôn bán trên con phố Huyền Học này đã bị công ty Bỉ Ngạn cướp mất một nửa.
Buổi chiều, lúc Hạ Diễm ăn no uống đủ thì chạy đến công ty Bỉ Ngạn, Lưu lão đạo đang tiếp đãi một học sinh đến cầu phúc. Đại Kim và Tiểu Kim cũng không có thời gian vẽ vời cà phê nữa, cả hai cũng đang tích cực kinh doanh buôn bán, người thì tính quẻ, người thì bắt quỷ, bận rộn đến mức làm không hết việc.
"Cô gái, chỉ nói tên là không được, có nhiều tên trùng nhau lắm. Đã nhận được giấy chứng nhận dự thi chưa?" Lưu lão đạo nói, "Lúc cầu nguyện thì phải báo số báo danh trên giấy chứng nhận dự thi với Phật tổ, như vậy mới càng thêm chính xác, chưa có giấy chứng nhận dự thi thì cũng có thể báo số chứng minh thư."
Cô gái kia vội vàng báo số chứng minh thư của mình, lại nói: "Đại sư, vậy kỳ thi nghiên cứu sinh của tôi có hy vọng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!