Đã lâu Hạ Diễm không trải qua sự yên tĩnh đến tuyệt vọng như vậy. Cả làng Trịnh gia giống như trống rỗng vậy, bọn họ dựa vào lương thực tích trữ trong nhà để sống qua ngày, hơn nữa còn không dám nấu cơm thái rau quá lớn, lúc đói bụng chỉ dám gặm cái bánh bao, khát cũng không dám đun nước lên uống. Lúc thời gian tròn giờ lại càng không dám phát ra một chút âm thanh nào.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn được sắp xếp ở trong phòng dành cho khách, căn phòng trống không chỉ có mỗi chiếc giường, Trịnh Hiểu đặc biệt trải một lớp đệm thật dày cho bọn họ, cô giọng nói: "Chỉ có thể để hai người nằm tạm một đêm, cũng không có thức ăn nào khác, chỉ có thể chiêu đãi hai người mấy cái bánh, hy vọng các anh có thể cứu thôn làng chúng tôi."
Nói xong câu đó, cô lại khẩn trương nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, nói: "Lại sắp đến tròn giò, hơn nữa, sau khi mặt trời lặn đám quái vật kia ra ngoài kiếm ăn càng lúc càng nhiều."
Hạ Diễm an ủi cô: "Cô yên tâm, mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh thôi. Có hai chúng tôi ở đây, ít nhất cũng sẽ không để cho cô gặp chuyện không may."
Trịnh Hiểu gật gật đầu, nói: "Hai người có thể đến tôi đã rất biết ơn rồi, cứu vớt thôn làng là nguyện vọng cuối cùng của ba tôi, nếu có chuyện gì cần tôi giúp thì cứ nói."
"Tôi rất tò mò, làng các cô chọn người Thủ thôn như thế nào?" Hạ Diễm hỏi, "Tôi có chú ý tới, cô nói trước khi quái vật xuất hiện thì hai người Thủ thôn đã lần lượt ra đi, cô có biết nguyên nhân vì sao bọn họ mất không?"
"Chuyện này…."
Quả nhiên ánh mắt Trịnh Hiểu bắt đầu do dự, trong lòng cô giãy dụa thật lâu, cuối cùng mới nói: "Người Thủ thôn đầu tiên chết là vì đột nhiên ngã bệnh rồi qua đời, còn người Thủ thôn thứ hai là….. Treo cổ tự vẫn."
Hạ Diễm tò mò nói: "Hai người Thủ thôn này là người một nhà à?"
Trịnh Hiểu gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, bọn họ là cha con, đầu óc cả hai người đều có chút vấn đề."
Lục Bỉnh Văn hỏi: "Vậy nếu là si ngốc và đang sống êm đẹp thì tại sao cô ấy lại treo cổ?"
"Ai biết được." Trịnh Hiểu gượng gạo cười, "Cô gái đó rất kỳ quái, vốn là si ngốc, vậy nên có thể sau khi cha cô ấy qua đời, ngay cả một người nương tựa cũng không còn, thế nên cũng không muốn sống nữa, ha ha….."
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhìn thấy một cô gái mặc váy trắng, tóc dài đến mắt cá chân.
Nữ quỷ kia vô cùng cao lớn, đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng lên với Trịnh Hiểu, đôi mắt đỏ như máu chảy ra hàng huyết lệ.
Trịnh Hiểu hét lên một tiếng: "A a…."
Sau khi phát ra âm thanh, cô lại lo lắng che miệng mình lại, nước mắt giàn giụa.
Hạ Diễm chớp chớp mắt, cậu nhìn qua phía cửa sổ nhưng lại không thấy gì. Mà Trịnh Hiểu vừa rồi chỉ liếc mắt một cái đã sợ tới mức thất sắc, cô hoảng loạn đến mức liều mạng trốn về phía sau.
Lục Bỉnh Văn nhướng mày, nháy mắt với Hạ Diễm, Hạ Diễm lập tức hiểu ý của Lục Bỉnh Văn, cái chết của nữ Thủ thôn kia chắc chắn có vấn đề, hơn nữa hình như Trịnh Hiểu biết cái gì đó.
Hạ Diễm ho khan một tiếng, bước tới kéo tay Trịnh Hiểu lại, cậu nói: "Nếu cô cứ giấu diếm như vậy thì chúng tôi cũng không có cách nào giúp các người được."
Trịnh Hiểu bị lệ quỷ vừa rồi dọa cho mất hồn, cô nói cũng không còn mạch lạc như trước: "Tôi không hại cô ấy, nhưng tất cả mọi người đều biết, tất cả mọi người cũng không ai ngăn cản, tôi cảm thấy rất áy náy, đang lý ra tôi nên ngăn cản……"
"Ai muốn hại cô ấy?"
"Bà đồng." Trịnh Hiểu rụt vào trong góc tường, nói: "Mặc dù cha mẹ Trịnh Tiểu Nguyện đều si ngốc, nhưng cô ấy cũng không ngốc, vẫn luôn chăm sóc ba mình. Nhưng ba cô ấy lại đột nhiên bị bệnh tim qua đời, trong thôn không có người si ngốc nào khác, mà bà đồng lại nói trong thôn nhất định phải có một người Thủ thôn, Tiểu Nguyện không ngốc nhưng vẫn bị bà đồng trói lại cho uống thuốc, sau khi uống thuốc đó vào thì trở nên điên điên khùng khùng, bị buộc phải trở thành người Thủ thôn mới."
Hạ Diễm không ngờ ngôi làng này lại ngu muội lạc hậu và tàn nhẫn đến như vậy, cậu theo bản năng nói: "Các người làm vậy có gì khác với việc lấy người sống hiến tế?"
Trịnh Hiểu khóc, nói: "Phần lớn người trong thôn đều tin vào thần linh, mà sau khi cha Tiểu Nguyện chết, hoa màu trong thôn không thu hoạch được nhiều, lại xảy ra sạt lở đất, mọi người đều nói không có người Thủ thôn là không được. Bà đồng lại nói Tiểu Nguyện là huyết mạch do người Thủ thôn lưu lại, hy sinh một mình cô ấy mà có thể cứu vớt tất cả mọi người thì cũng đáng, cho nên……"
"Cho nên các người không ai ngăn cản chuyện này, ép một người sống bình thường thành kẻ ngốc." Hạ Diễm nhíu mày, "Tất cả người các đều là đồng lõa, điều này không có gì để nghi ngờ, mà tất cả những gì xảy ra lúc này đều là cái giá các người phải trả."
Lần đầu tiên trong đời Hạ Diễm trực tiếp cảm nhận được sự hiểm ác, ích kỷ và mất nhân tính như vậy, trong lòng cảm thấy thật chán ghét. Lúc này Lục Bỉnh Văn mới thì thầm với cậu: "Việc cấp bách bây giờ là siêu độ con lệ quỷ này, nếu không cô ấy sẽ tiếp tục tạo nghiệt ở trần gian. Sát nghiệt quá nặng thì sau khi chết phải xuống mười tám tầng địa ngục."
Hạ Diễm gật gật đầu, lại nhìn Trịnh Hiểu bên cạnh, kéo cô lên, nói: "Bây giờ cô dẫn chúng tôi đến mộ của cô ấy, tôi muốn siêu độ cho cô ấy."
Trịnh Hiểu run rẩy, cô sợ những quái vật bên ngoài, nhưng biết đây là cơ hội chuộc tội cuối cùng của mình. Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp tới năm giờ.
"Được, nhưng sắp đến năm giờ rồi." Trịnh Hiểu nói, "Bây giờ hai người không nên phát ra âm thanh."
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, lại cúi đầu nhìn Hạ Diễm, nói: "Sợ cái gì, họ chỉ là những cái xác không hồn bị ma khí xâm nhập vào thi thể mà thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!