Chương 43: Nhớ Em……

Chờ Hạ Diễm tỉnh lại thì mặt trời đã mọc cao, có chống ba cây sào cũng không với tới được.

Gương đồng trên trần nhà cũng đã biến mất, ánh sáng mặt trời xuyên qua khe hở trên rèm cửa chiếu vào trên sàn gỗ trong phòng ngủ.

Hạ Diễm giật giật ngón tay, lúc này mới phát hiện, không biết ngón áp út trên tay trái của mình lại đeo nhẫn cưới từ lúc nào, cậu nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay một lúc, lại thấy Lục Bỉnh Văn bưng bữa sáng từ ngoài cửa đi vào, thấy cậu đã tỉnh dậy, Lục Bỉnh Văn cầm tay trái Hạ Diễm lên, hôn lên ngón tay đeo nhẫn.

Hạ Diễm nhìn vào mắt Lục Bỉnh Văn, hình như cậu nhìn thấy sự chờ mong từ trong mắt hắn.

Diễm Diễm vừa mới tỉnh ngủ giống như một con mèo xù lông, nhưng cũng cực kỳ xinh đẹp, cậu nghiêm túc nhìn chằm chằm chiếc nhẫn một hồi, thầm nghĩ có lẽ đã đến lúc đeo nhẫn rồi, cậu không còn sợ Lục Bỉnh Văn như lúc mới quen nữa, cũng không kiêng kỵ quan hệ hôn nhân giữa hai người, thậm chí còn cảm thấy….. Lục Bỉnh Văn cũng rất tốt.

Thấy Hạ Diễm không có ý định tháo nhẫn xuống, lão quỷ khẽ nhếch khóe miệng lên, lại nói: "Phu nhân, em tặng bức họa ở phòng khách cho anh được không?"

Hạ Diễm vốn định đem đi tham gia cuộc thi rồi đặt ở nhà làm vật trang trí, không ngờ Lục Bỉnh Văn lại thích bức tranh này đến vậy, cậu nói: "Được, anh thích thì cứ cầm đi, hay là để lần sau em vẽ một bức tranh khác cho anh cũng được."

"Phu nhân không cần phí tâm làm gì, anh đem bức họa này về tẩm cung là được rồi." Lục Bỉnh Văn nói, "Thưa phu nhân, em là người đầu tiên vẽ anh chân thực như vậy."

Hạ Diễm gật gật đầu, lại cẩn thận nghiền ngẫm những lời Lục Bỉnh Văn vừa nói, giống như vừa phát hiện ra thứ gì đó vô cùng khó lường.

Lục Bỉnh Văn nói cậu là người đầu tiên vẽ hắn chân thật như thế, vậy trước đó Lục Bỉnh Văn đã được người khác vẽ nhiều lần rồi à? Từ xưa đến nay không phải ai cũng vẽ được chân dung của lệ quỷ. Nếu như có vẽ thì bình thường cũng chỉ vẽ tượng trưng để thờ phụng cúng bái, vậy nếu họa sĩ vẽ không giống thì chắc là người đó ít nhìn thấy Lục Bỉnh Văn.

Hắn là một người có địa vị cao, vừa lạnh lùng vừa tôn quý, linh lực cũng cường đại.

Không hiểu sao Hạ Diễm lại nghĩ đến ngày sinh nhật lần thứ mười chín của mình, lúc đó cậu và Trần Đồng cùng đi đến phòng triển lãm tranh, ở đó cậu đã nhìn thấy một bức tranh Bách Quỷ Dạ Hành thật lớn, mà trong đó có một nam quỷ mặt quan bào màu đỏ thẩm.

Chẳng lẽ…… Ông chồng ma quỷ của cậu là quỷ vương một phương?

Cậu trầm ngâm nhìn về phía bóng lưng Lục Bỉnh Văn, lại nói: "Anh ơi, em sắp thi giữa kì rồi, mấy ngày nữa em phải ở trường ôn thi, sẽ không về nhà."

Lục Bỉnh Văn đi tới trước mặt Hạ Diễm, nói: "Nhưng ở nhà cũng có thể ôm bài được mà."

"Anh….." Hạ Diễm nhẹ giọng nói, "Anh tự mình ngẫm lại xem, mỗi lần em về nhà sẽ làm gì, em có thể học hành đàng hoàng được à?"

Lục Bỉnh Văn nhịn không được nở nụ cười, hắn ôm eo Hạ Diễm, nhẹ giọng nói, "Mấy ngày nữa không được gặp, em phải bồi thường cho anh một chút."

Hạ Diễm chớp mắt, nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, sau đó nhanh chóng tiến lên một chút, đặt một nụ hôn mềm mại mang theo hương dừa lên khóe môi Lục Bỉnh Văn.

"Em sẽ không bồi thường cho anh đâu." Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt xinh đẹp, "Em muốn lưu lại dấu hiệu trên người anh."

Đôi mắt sáng ngời của Hạ Diễm rất biết cách trêu chọc quỷ, Lục Bỉnh Văn nhìn cậu, chỉ cảm thấy nếu giờ khắc này Hạ Diễm muốn có sao trên trời phỏng chừng hắn cũng sẽ tìm mọi cách hái sao về cho cậu, đại khái là hắn đã thật sự động phàm tâm, hắn đã sớm quên mất ý định ban đầu khi cưới Hạ Diễm là song tu, chỉ cần nhìn thấy Hạ Diễm cười là tâm thần hắn lại nhộn nhạo.

"Lát nữa anh đưa em về trường." Lục Bỉnh Văn xoa xoa hai má Hạ Diễm, "Chờ em thi xong anh sẽ đến đón."

Chờ đến khi Hạ Diễm trở lại ký túc xá thì Tiểu Kiều đang viết truyện, chỉ qua một kỳ nghỉ ngắn không gặp mà cuốn tiểu thuyết của Tiểu Kiều đã viết đến chương 25.

Thấy Hạ Diễm trở về, cậu ta quay đầu lại nói, "Diễm Diễm, tôi đã vắt hết óc suy nghĩ mà cũng không nghĩ ra được nội dung mới nào, cậu tư vấn cho tôi một chút đi."

Hạ Diễm buông cặp sách xuống nói, "Tư vấn về phương diện nào?"

"Có món đồ chơi nhỏ nào khiến nhân vật chính cảm thấy xấu hổ và hạnh phúc không?" Tiểu Kiều nói, "Đó là loại cảm giác k*ch th*ch rất lớn, nhưng còn phải có chút cảm giác bầu không khí, còn không được quá bình thường."

Hạ Diễm nhỏ giọng nói, "Gương đồng hay gì đó chẳng hạn?"

Tiểu Kiều giật mình, cậu ta như chợt hiểu ra, nói: "Ồ, tối nay tôi sẽ viết cái này. Hì hì….. Diễm Diễm, sao nhìn cậu thuần khiết như vậy mà biết nhiều như thế? Có phải bạn trai cậu dạy hư không?"

Hai má Hạ Diễm đã ửng hồng, cậu khẽ thở dài.

Đúng vậy, tất cả đều là lão lưu manh kia ban tặng hết, bây giờ thậm chí Cậu còn có thể chỉ đạo cho tác giả H văn viết H kia mà.

"A….." Tiểu Kiều kêu lên, "Diễm Diễm, sao cậu lại đeo nhẫn ở vị trí nhẫn cưới chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!