Chương 42: Họa Sĩ Nhỏ Và Người Chồng Ma…..

Hạ Diễm bị tiếng mưa lộp độp đánh thức, lúc cậu tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn đang đứng trước cửa sổ nhìn cơn mưa bên ngoài, đống hỗn độn trên đất đã được dọn dẹp sạch sẽ, thân thể cậu cũng rất khô ráo.

Hạ Diễm mơ mơ màng màng nhìn bóng lưng Lục Bỉnh Văn, cậu khẽ chớp chớp mắt rồi nhắm lại lần nữa.

Lục Bỉnh Văn quay đầu lại, tiến lại gần hôn lên khóe môi cậu, hắn nói: "Em có thấy chỗ nào không thoải mái không?"

Tối hôm qua Hạ Diễm quá trêu người, trong lúc nhất thời Lục Bỉnh Văn không nhịn được, không khống chế được bản thân mình, ôm người làm cho có chút quá phận.

Hắn là một thân sĩ hung hãn, nhưng Hạ Diễm vẫn có thể chịu đựng và bao dung cho sự lạnh lùng và hung dữ của hắn, dù cho ánh mắt cậu có nổi lên sương mù thì vẫn ngoan ngoãn dịu dàng nhìn hắn, khiến cho hắn càng thêm động tâm.

Hạ Diễm trở mình ở trong chăn, khàn giọng nói: "Đau thắt lưng, anh à, anh xoa eo cho em đi"

Lục Bỉnh Văn mang theo vài phần áy náy sau khi ăn no, nghiêm túc xoa thắt lưng cho Hạ Diễm, hắn cũng nói: "Việc hôm qua kiếm được không ít công đức, anh vừa lật sổ công đức của em ra xem, công đức đã đến mức kiếp sau có "mệnh phú quý ". Nhưng mà, mệnh phú quý cũng không nhất thiết là con người, cũng có thể là mèo, ví dụ như mèo sinh ra trong nhà giàu có thì cũng coi như là mệnh phú quý."

Hạ Diễm nhỏ giọng nói thầm: "Chỉ cần không làm con sâu cây cỏ phú quý là được rồi."

Lục Bỉnh Văn cười, lại hỏi: "Anh dùng lực như vậy có đau không?"

Hạ Diễm nằm sấp trên gối, nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người nhìn qua vô cùng gầy, giống như một con mèo con mềm mại.

"…… Nó chỉ là đau." Hạ Diễm nhẹ giọng nói, "Mặc dù có chút đau, nhưng rất thoải mái."

Tay Lục Bỉnh Văn đang xoa eo Hạ Diễm bỗng dừng lại, Hạ Diễm lại nhẹ nhàng cười nói: "Anh à, anh đang suy nghĩ lung tung cái gì đó?"

Lục Bỉnh Văn không nhẹ không nặng ấn xuống thắt lưng Hạ Diễm, nói: "Đang suy nghĩ, Diễm Diễm không ngoan, hình như học hư rồi."

Hạ Diễm nhẹ nhàng thở hổn hển một hơi, mở một con mắt ra, len lén nhìn về phía Lục Bỉnh Văn đang chậm rãi xoa eo cho cậu.

"Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà. Gần lưu manh….. Thì tất nhiên phải học lưu manh rồi."

Hạ Diễm nhìn đường nét khuôn mặt Lục Bỉnh Văn, đột nhiên cảm thấy tỷ lệ khuôn mặt gần như là hoàn mỹ của Lục Bỉnh Văn rất thích hợp để làm người mẫu cho cậu. "Anh ơi, anh làm người mẫu cho em được không?" Hạ Diễm nói, "Trong trường có một cuộc thi vẽ chân dung nhân vật, em muốn tham gia.

"Ồ?" Lục Bỉnh Văn cười hỏi, "Là kiểu người mẫu nào, kiểu có mặc quần áo hay là không mặc quần áo."

Hạ Diễm thật sự là chịu không nổi lão lưu manh này, cậu xoay người ngồi dậy, hai tay nâng khuôn mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn lên, sau đó nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: "Đương nhiên là người mẫu có mặc quần áo, bởi vì vợ anh chỉ mới mười chín tuổi, anh phải suy nghĩ cho tâm hồn trong sáng của vợ mình, phải làm một nam quỷ tốt, được chứ?

Lục Bỉnh Văn nhướng mày: "Được, bảo bối."

Hạ Diễm đỏ mặt, không để ý tới lão quỷ này nữa, tự mình chạy xuống giường chui vào phòng tắm rửa mặt, còn mang theo một làn gió thoang thoảng mùi hương cam quýt.

Bây giờ đã là buổi chiều, Trần Đồng gửi tin nhắn cho Hạ Diễm: [Ảnh] Nhóc Hạ, đây là cậu hả?

Hạ Diễm vừa đánh răng vừa xem điện thoại di động, phát hiện bức ảnh này là tối hôm qua lúc cậu và Lục Bỉnh Văn ở trên du thuyền bị người trên bờ chụp lén, cậu trả lời bằng một icon mèo nhỏ gật gật đầu.

Trần Đồng: Bà nó, con rể thật đẹp trai! Đáng tiếc là tôi và Nhược Nhược đang đi du lịch, nếu không có thể đến thăm hai người rồi.

Hạ Diễm: Nhất định lần sau sẽ gặp!

Trần Đồng:… Bạn gái tôi đang la hét trong quán cà phê, nói rằng kiếp trước con rể của tôi đã cứu cả dải ngân hà mới yêu được cậu. Lại nói, một sinh viên đại học thanh thuần như cậu lại để cho một thanh niên lớn tuổi lừa đi, người làm mẹ nuôi như cô ấy có chút luyến tiếc.

Hạ Diễm bị nói như vậy có hơi đỏ mặt, Trần Đồng còn ghi âm lại một đoạn Tưởng Nhược Nhược đang thét chói tai gửi tới.

Trong đoạn ghi âm có giọng nói và tiếng cười vô cùng vui vẻ của Tưởng Nhược Nhược, cô nói: "A a a, Trần Đồng, anh mau nhìn ánh mắt bạn trai Diễm Diễm nhìn cậu ấy kìa, thật dịu dàng mà! A, anh đang ghi âm à? Diễm Diễm, bạn trai cậu và cậu rất có cảm giác couple!"

Hạ Diễm vội vàng tắt đoạn ghi âm, cậu đi ra khỏi toilet, phát hiện Lục Bỉnh Văn lại thay một bộ âu phục trắng vô cùng hoa lệ.

Lục Bỉnh Văn đeo một chiếc đồng hồ kim cương đắt tiền, khí chất của quỷ cũng vì bộ âu phục trắng này mà trở nên càng thêm thân sĩ, thấy Hạ Diễm đang nhìn mình, hắn cũng ngẩng đầu nhìn Hạ Diễm.

Hạ Diễm chớp chớp mắt, nói: "Anh à, anh muốn đi đâu?" Lục Bỉnh Văn ngạc nhiên hỏi: "Không phải phu nhân nói muốn vẽ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!