Chương 41: Diễm Diễm Mặc Sườn Xám Và Lão Lưu Manh…..

Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm thi triển thuật ẩn thân, khi bọn họ đi ngang qua nữ quỷ xinh đẹp kia, Hạ Diễm còn ngửi được cả mùi son phấn trên người cô ta.

Mấy nữ quỷ còn lại thì đang xì xào bàn tán, một trong số họ nói: "A Liên, nếu không dụ dỗ được người sống, lão đại sẽ tức giận."

Một nữ quỷ khác lo lắng thở dài, nói: "Vừa rồi có một chiếc du thuyền thật lớn, sao bỗng dưng lại biến mất nhỉ?"

Trên người mấy nữ quỷ này đều có vết thương bị bỏng, nhìn từ xa thì không thấy do bị quỷ che mắt, nhưng nhìn gần thì có thể thấy rất rõ bộ dáng khi chết của các cô.

Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm thì thầm: "Chắc là khi chiếc thuyền đến bãi đá ngầm này thì không may bị lật, sau đó bị nổ tung, những hồn ma này không phải bị chết đuối, mà là bị thiêu chết."

Hạ Diễm gật gật đầu, nói: "Thì ra là như thế."

Chờ đến khi bọn họ đi vào khoang thuyền trên tàu Kim Phượng Hoàng, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện, thật ra trên chiếc thuyền này còn có một động thiên khác, ở tầng cao nhất trong khoang thuyền có mười mấy hồn ma hải tặc đang chơi mạt chược, khói bếp không ngừng bay ra từ phòng bếp, thậm chí có thể dùng từ thoải mái để hình dung cuộc sống của những hồn ma này.

"Sao đêm nay một người sống cũng không tìm được thế?" Tên cướp biển cầm đầu nói, "Bảo các cô ấy cố gắng hát đi, sao ngay cả một người cũng không kéo đến được vậy? Nếu không tìm được người nào thì đêm nay cho các cô hồn phi phách tán luôn…… A, tôi thắng rồi!"

"Thật may mắn, chúc mừng chúc mừng!"

Mấy tên hồn ma cướp biển còn lại lập tức phụ họa vị thủ lĩnh, mà đúng lúc này, hồn ma thuyền viên cầm lái đẩy cửa ra vội vàng chạy tới.

"Thuyền trưởng, bên ngoài mới có một chiếc du thuyền rất lớn xuất hiện, nhưng lại biến mất chỉ trong nháy mắt, chúng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra. Con tàu kia nhìn qua có rất nhiều thứ đáng giá, còn có không ít người sống."

"Đuổi theo!" Thuyền trưởng cướp biển nói, "Dù sương mù có nhiều đến đâu đi nữa, chỉ cần thật sự có thuyền thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết để lần theo."

Có con ngươi từ trên sàn nhà lăn đến cửa khoang thuyền, Hạ Diễm bị tròng mắt đó làm cho hoảng sợ, cậu ngẩng đầu lên nhìn, mơ hồ có thể nhìn thấy đầu bếp đang xử lý thân thể con người, có ngư dân còn chưa chết phát ra vài tiếng thét chói tai, sau đó không còn động đậy nữa.

Hạ Diễm nhìn thấy cảnh này thì thân thể không ngừng run rẩy, nhịn không được nôn khan mấy lần.

Lục Bỉnh Văn trấn an vỗ vỗ lưng Hạ Diễm, sau đó cầm tay cậu, nói: "Chúng ta đã đến trễ, nơi này đã không còn người sống nữa."

Hóa ra, Kim Phượng Hoàng là một con tàu cướp biển cải trang thành tàu buôn.

Những ngư dân mất tích kia là bị mỹ nữ và thương nhân trên boong tàu hấp dẫn tới, những lệ quỷ này sau khi hút hết dương khí của bọn họ, còn để cho hồn ma đầu bếp trên thuyền ma xử lý thi thể những người này thành thức ăn cho bọn chúng.

"Đi thôi, chúng ta đi cầu phúc!"

Những tên hải tặc này quanh năm lênh đênh trên biển, tất cả bọn họ đều tin vào sức mạnh của đại dương, thủ lĩnh hải tặc mang theo mấy người vội vàng đi về phía một cánh cửa nhỏ, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cũng đi theo mấy người bọn họ, còn lẻn vào khoang thuyền lầu một.

Trong khoang thuyền tầng này lại có một động thiên khác, không chỉ thắp mấy ngọn đèn dầu chế tạo từ mỡ giao nhân, mà còn có một đống tài bảo vàng bạc như một ngọn núi nhỏ. Những chiếc đèn dầu này có hình thù rất kỳ dị, phần thân trên là người, nửa th*n d*** là đuôi cá.

Mà ở giữa tầng hầm lại đặt một ngọn đèn giao nhân hình thể khổng lồ nhất, khuôn mặt của người kia cực kỳ dữ tợn, giống như trước khi chết đã vô cùng đau đớn. Mà trong miệng hắn ta còn phun ra một viên bảo châu màu trắng sáng, mà bảo châu bị hai tay hắn ta kéo ra, phát ra thứ ánh sáng trắng yếu ớt.

"Bảo Châu, xin hãy cho tôi sức mạnh nhấc lên sóng lớn!" Thủ lĩnh hải tặc quỳ gối trước viên bảo châu thành kính cầu nguyện, "Tôi muốn chiếc thuyền lớn đối diện kia chìm xuống biển rộng mênh mông, tài bảo và linh hồn trên chiếc thuyền đó đều thuộc về tôi, xin hãy thỏa mãn nguyện vọng của tôi."

Thấy thế, Lục Bỉnh Văn thì thầm với Hạ Diễm: "Bảo châu của giao nhân chỉ đi theo người đã giết chủ nhân trước đó của mình. Nhưng chủ nhân trước mắt của bảo châu này lại là quỷ, nói cách khác, nếu muốn viên bảo châu có hiệu lực thì không chỉ phải lấy được bảo châu, mà còn phải tiêu diệt tên quỷ này, để cho nó hồn phi phách tán."

Nhưng đúng lúc này, viên bảo châu kia đột nhiên chuyển từ màu trắng biến thành màu đen, rồi lại phát ra một luồng ánh sáng tím nhàn nhạt.

Sau đó, viên bảo châu phát ra âm thanh, giống như giọng nói của một lão già trải qua nhiều tang thương thăng trầm, "Muốn làm cho biển cả nổi lên sóng lớn, cũng sẽ khiến cho con tàu của ngươi rơi vào nguy hiểm, ngươi có chắc mình muốn điều đó không?"

Tên hải tặc nói: "Tất nhiên!"

Có tiếng thở dài truyền đến, giọng nói của hạt châu đột nhiên trở nên trẻ trung hơn rất nhiều, nó nói: "Ngươi quá tham lam. Nếu không phải ngươi sử dụng sức mạnh bảo châu nhiều lần như vậy, ta cũng không phát hiện ra con thuyền này….."

Hạ Diễm chỉ cảm thấy giọng nói này có chút quen, nhưng trong lúc nhất thời lại nhớ không ra đó là giọng nói của người nào.

Hồn ma tên hải tặc cũng nhận ra có gì đó không đúng, nó lui về phía sau vài bước, một giây sau, chiếc thuyền vừa rồi còn vững vàng chạy đột nhiên bắt đầu lắc lư kịch liệt, ngay sau đó, vô số giao nhân từ bốn phương tám hướng bơi về phía con tàu Kim Phượng Hoàng.

Hạ Diễm đưa mắt nhìn ra biển, cậu đã bị đôi mắt bi thương của sinh vật xinh đẹp và nguy hiểm này hấp dẫn thật lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!