Chương 40: Kỳ Tích Của Diễm Diễm Và Người Chồng Ma…..

Du thuyền của Hạ gia có ba tầng, căn phòng ở nơi cao nhất trên tàu có thể nhìn xuống toàn bộ khung cảnh boong tàu. Mà mỗi một căn phòng ở đây đều cực kỳ xa hoa, có đầy đủ tiện nghi sang trọng.

Hạ Diễm đi vào khoang thuyền, nói với các thuyền viên đang nghỉ ngơi bên trong: "Các vị, lát nữa dù có nhìn thấy hình ảnh, hay nghe được âm thanh gì kỳ quái cũng phải ở trong khoang thuyền, nhất định không được ra ngoài."

Các thuyền viên trẻ tuổi thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn có vẻ cực kỳ thân mật, mọi người nghiêm túc nói: "Thiếu gia yên tâm, chúng tôi cũng là người có hiểu biết, tuyệt đối sẽ không tùy tiện nhìn lung tung!"

Hạ Diễm biết anh ta suy nghĩ nhiều rồi, hai má cậu ửng hồng, đang định giải thích thì Lục Bỉnh Văn từ phía sau anh ôm lấy eo cậu, đút cho cậu một miếng dâu tây, hắn cười khẽ hỏi Hạ Diễm: "Cái gì là thế giới rộng lớn mà anh chưa từng thấy?"

Hạ Diễm nhai dâu tây không nói gì, thầm nghĩ, mấy người bọn họ nhìn thấy lão quỷ anh nè, đó cũng là một chuyện kỳ lạ hiếm thấy còn gì.

Thấy mấy thuyền viên đều đang nhìn mình, Lục Bỉnh Văn nói: "Chuyến đi tối nay không phải như bình thường. Nếu ai nhát gan thì nên ngồi thuyền nhỏ trở về sớm một chút. Đêm nay sóng to gió lớn, trên biển có vài thứ, chắc chắn thuyền sẽ vô cùng chòng chành."

Những thuyền viên này đều là người có kinh nghiệm và trình độ cao được nhà họ Hạ thuê, một thuyền viên đứng lên vỗ ngực cam đoan với Lục Bỉnh Văn: "Lá gan chúng tôi rất lớn, lấy tiền làm việc, không thành vấn đề!"

"Nhưng mà, chuyến ra biển lần này chỉ có người can đảm mới có thể làm được."

Đợi đến khi rời khỏi phòng của các thuyền viên, Lục Bỉnh Văn thấy hai má Hạ Diễm vẫn còn ửng hồng, vậy nên hắn lại tiếp tục trêu chọc cậu, "Anh nghe nói, mấy phú hào nhân loại hay tổ chức tiệc tùng ăn chơi xa đọa với người tình trên du thuyền. Diễm Diễm nhà chúng ta cũng có thể xem như một tiểu phú hào nhỏ?"

Hạ Diễm nhỏ giọng nói: "Diễm Diễm nhà anh là người đứng đắn có học thức, chỉ có anh là không giống, trong đầu toàn tích lũy mấy chuyện không đứng đắn hơn ngàn năm."

Nhưng khi cậu nghĩ đến những hình ảnh trong phòng tắm ngày hôm qua thì lại đỏ mặt thở dài, nói: "Quên đi, sau khi biết anh thì em cũng trở nên không đứng đắn nữa."

Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng gãi gãi cằm nhỏ của Hạ Diễm, nói: "Anh không đứng đắn, trên thuyền hình như cũng rất không tệ, có muốn thử…. "

Hạ Diễm vội vàng đặt ngón tay lên môi Lục Bỉnh Văn, sau đó nhẹ giọng nói: "Không, anh là một nam quỷ tốt, anh không muốn."

Gió đêm thổi lên tóc Hạ Diễm, dưới ánh đèn, con ngươi màu lưu ly xinh đẹp của cậu lại càng thêm trong suốt động lòng người.

Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau đứng trên boong tàu, nhìn du thuyền cách bờ càng ngày càng xa, giờ khắc này, cả đất trời dường như chỉ có hai người bọn họ.

Hạ Diễm thanh thuần xinh đẹp đến cực hạn, chỉ cần nhìn cậu đứng ở chỗ này là Lục Bỉnh Văn sẽ muốn bảo vệ cậu, trân trọng cậu, sau đó đem tất cả những gì Hạ Diễm muốn dâng lên cho cậu.

Mấy ngàn năm qua Lục Bỉnh Văn đã gặp qua rất nhiều con cháu nhà quyền quý, hắn nhìn hết thảy những thứ xa hoa ngợp trong vàng son trên thuyền, hỏi Hạ Diễm: "Diễm Diễm, em đã có tài phú mà rất nhiều người trên thế gian này đều không có, vì sao vẫn phải cố gắng học hành?"

Sương mù dày đặc dần dần lan ra khắp nơi, Hạ Diễm nhìn chằm chằm mặt biển bình tĩnh một hồi rồi mới nói: "Bởi vì em muốn biết quy tắc vận hành của thế giới này, nhưng hình như sau khi quen biết anh thì lại học thêm được nhiều kiến thức mới về vật lý."

Nói xong, Hạ Diễm thật đúng là đang nghĩ về những kiến thức không gian, ví dụ như cầu nối giữa Minh giới và nhân gian có được tính là một động trùng không? Khoa học hiện đại hình như vẫn chưa có cách nào giải thích về những hiện tượng siêu nhiên này.

Lúc này, ông Lưu và thuyền trưởng Ngô đã cùng nhau điều khiển chiếc du thuyền đi đến vùng biển sâu.

Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đẩy cửa đi vào khoang thuyền, hỏi: "Hai vị, chúng ta còn phải đi bao lâu nữa mới có thể đến đó?"

"Khoảng một giờ." Ông Lưu chỉ vào một vùng hải vực nhỏ trên bản đồ, "Tôi nhớ là ở gần khu vực này, chỗ đó có một cái rãnh hẹp, không chỉ có đá ngầm mà còn có dòng nước ngầm, ngư dân ở đây đều gọi nơi đó là Tiên Nhân câu, bên kia cũng có không ít cá lớn bán với giá rất cao."

Thuyền trưởng Ngô trầm tư một lát, ông lo lắng hỏi Hạ Diễm: "Thiếu gia, chúng ta nhất định phải đến đó sao? Gần đây có rất nhiều tàu thuyền gặp tai nạn ở chỗ này, về mặt kỹ thuật thì chúng ta không có vấn đề gì…… Nhưng mà tôi vẫn luôn cảm thấy rất tà môn."

Ông Lưu nói: "Trước đây bà tôi gọi loại thuyền đột nhiên xuất hiện ở vùng biển sâu này là thuyền ma, tôi nghĩ, chiếc thuyền gần đây hay xuất hiện ở Tiên Nhân câu cũng là một con thuyền ma."

Thuyền trưởng Ngô kinh ngạc nói: "Thuyền ma?"

"Khi tàu thuyền gặp tai nạn trên biển, mọi người trên thuyền thường trải qua một thời gian dài lo lắng, dù sao thì từ khi con tàu gặp nạn đến khi chìm hẳn xuống đáy biển cũng phải mất một thời gian, trong thời gian đó con ngươi vẫn còn sống, bọn họ sẽ nghĩ có lẽ còn có cách nào đó để sống sót. Nhưng cuối cùng thì phần lớn đều có kết cục rất thảm, và thường thì toàn bộ người trên thuyền sẽ chết cùng nhau, những vong hồn này sau khi chết thì oán khí hội tụ cùng một chỗ, từ đó sẽ xuất hiện nhiều chuyện kỳ quái. Ông Lưu nói, "Vậy cho nên hôm nay tôi mới mời hai vị cao nhân này đến xem thế nào."

Thuyền trưởng Ngô lắp bắp kinh hãi, không nghĩ tới thiếu gia nhà họ Hạ còn biết bí thuật huyền học.

Hạ Diễm nói với thuyền trưởng Ngô: "Đúng vậy, thuyền trưởng, tối nay cho thuyền chạy chậm một chút cũng không sao, an toàn là trên hết."

Khi thuyền đi đến khu vực biển sâu, gió biển lạnh hơn vài phần còn chưa nói, sương mù ở đây cũng càng lúc càng nhiều.

Đêm nay không có sao, bầu trời âm u tối đen như mực, còn vô cùng ngột ngạt, gió biển thổi lên những cánh buồm, thỉnh thoảng còn nhìn thấy bóng của những con cá lớn lướt qua dưới nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!