Chương 4: Người chồng quỷ có địa vị cao ở Minh Giới…..

Đêm đó, sau khi Lục Bỉnh Văn biến mất, Hạ Diễm đã lên cơn sốt nhẹ.

Thân thể cậu yếu ớt, mỗi lần gặp phải thứ không sạch sẽ đều bị bệnh hai ba ngày.

Sáng sớm hôm sau, các bạn cùng lớp 12 đều lên xe buýt trở về. Tinh thần Hạ Diễm có chút uể oải, cậu tựa vào lưng ghế ho khan vài tiếng.

Trần Đồng ngồi bên cạnh cậu thân thể luôn cường tráng, rất hiếm khi bệnh, nhưng hôm nay cũng bị sốt cao, nhìn qua vô cùng mệt mỏi.

Trần Đồng thoi thóp thở nói với Hạ Diễm: "Nhóc Hạ à, tôi kể cho cậu nghe chuyện này, cậu đừng sợ nha."

Hạ Diễm gật gật đầu, thầm nghĩ tối hôm qua tôi đã sợ đủ rồi, cho dù hôm nay cậu nói cậu là quỷ tôi cũng không sợ.

"Đêm hôm qua, khi tôi nửa tỉnh nửa mê, tôi thấy một người phụ nữ tóc dài mặc đồ đỏ đứng trước giường cậu, móng tay vừa dài vừa nhọn, còn đi một đôi…. Giày cao gót màu đỏ. Tôi sợ quá chừng, cố gắng hét lên gọi cậu, nhưng tôi không thể phát ra âm thanh nào, cơ thể cũng cứng đờ không thể di chuyển được. "Trần Đồng vẫn còn sợ hãi: "Sau đó không hiểu sao tôi lại ngủ thiếp đi.

Tôi cũng không biết rốt cuộc đó là mơ hay là thật nữa…"

"Có thể là ác mộng đó." Hạ Diễm nhẹ giọng nói, "Hôm qua cậu uống nhiều quá mà. "

Tưởng Nhược Nhược nhìn Trần Đồng và Hạ Diễm hôm qua còn vui vẻ, hôm nay sắc mặt đều không tốt, hỏi: "Có phải tối qua mở điều hòa thấp quá không?"

"Cũng không có." Trần Đồng gãi gãi đầu: "Tôi nhớ chỉ mở 25 độ thôi."

"Có lẽ là không hợp với khí hậu ở đó, sáng nay sắc mặt của rất nhiều bạn học cũng không tốt." Nhậm Hiểu Bình nói, "Tối hôm qua tôi cũng nghe được thanh âm kỳ quái, có phải là Tiểu Điệp Tiên tới không?"

Nhìn qua thì Tưởng Nhược Nhược là người có chất lượng giấc ngủ tốt nhất trong số mọi người, cô tò mò hỏi: " Điệp Tiên gì? "

"Tối hôm qua mấy người các cậu về trước, sau khi các cậu đi rồi, tôi và mấy người bạn học nữa chơi Tiểu Điệp Tiên, nhưng mà lúc ấy cũng không triệu hoán ra được cái gì, ngược lại sau khi tắt đèn, tôi có nghe được tiếng giày cao gót truyền đến từ trên hành lang." Nhậm Hiểu Bình nói, "Nhưng chưa được bao lâu thì tôi đã ngủ thiếp đi rồi."

Hạ Diễm khiếp sợ mở to hai mắt, cậu hoàn toàn không ngờ bạn học của mình lại cùng nhau tìm đường chết vào đúng ngày mười lăm âm lịch, bọn họ dám chơi trò chơi nguy hiểm như vậy trong rừng sâu núi thẳm.

"Ừm." Nhậm Hiểu Bình nói, "Bây giờ nhớ lại thì… Thầy chủ nhiệm có nói với tôi là, tối hôm qua lúc tập hợp, lần đầu tiên thầy ấy đếm số người, đếm ra ba mươi tám người, có phải lúc đó Tiểu Điệp Tiên đã được triệu hoán ra rồi không? "

"Điệp Tiên còn mang giày cao gót à? Chắc chắn là nữ sinh nào hơn nửa đêm không ngủ mộng du đó. "Tư Kiến Không đeo quầng thâm trên mắt, vẻ mặt tiều tụy ngồi xuống, "Tối hôm qua tôi cũng nghe thấy, bà nó, ầm ĩ đến mức tôi cũng không ngủ ngon."

Nói đến đây, Hàn Tranh vẫn luôn trầm mặc không nói gì cũng nhịn không được lên tiếng: "Tôi cũng nghe được."

"Các ngươi đều nghe thấy?" Tưởng Nhược Nhược nhíu mày: "Sao tôi không nghe thấy gì hết vậy? Hơn nữa nữ sinh lớp chúng ta không ai mang giày cao gót cả."

Sáng nay Hàn Tranh cũng có chút mệt mỏi, cậu ta nói: "Sau khi nghe được thanh âm, tôi đã đứng dậy nhìn qua mắt mèo trên cửa, vừa lúc nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy đỏ lảo đảo đi tới, lúc ấy đã cảm thấy có chút kỳ quái, tôi muốn nhìn lại một lần nữa thì cô ta lại biến mất."

"A… !!! Các ngươi đừng nói nữa, sao càng nói càng kh*ng b* vậy hả?!" Tưởng Nhược Nhược bịt tai lại: "Đó chẳng phải là giống người Trần Đồng mơ thấy sao?"

"Tôi còn nghe thấy âm thanh kỳ lạ bên ngoài cửa sổ." Một người bạn cùng lớp ở trên tầng hai nói, "Tiếng động đó như rít gào vậy, giống như gió, nhưng nửa đêm hôm qua lại không có gió."

"Ừ, nghe cậu nói như vậy, hình như tôi cũng có nghe thấy."

Một đám học sinh theo tín ngưỡng Mác đang xoay quanh đề tài ma ám tối hôm qua, càng nói càng đáng sợ, đúng lúc này thì Bành Hạo – người tham gia trò chơi Điệp Tiên ngày hôm qua nhảy lên xe, cậu ta bước nhanh về phía mọi người.

"Bà nó, sáng nay tôi gặp một người bạn học cũ, tôi nghe được một tin đồn, khu nghỉ dưỡng thác nước này của chúng ta đẹp như tiên cảnh trên phim truyền hình, nhưng mà trước kia đã có người chết ở đây!"

"Hả?"

"Chết người? Sao lại chết? "

Bành Hạo ngồi xuống, trầm giọng nói: "Ngay từ đầu, ngọn núi này là một bãi tha ma, thôn dân sẽ an táng người nhà ở đây, về sau vì có thác nước nên đã xây thành khu nghỉ dưỡng. Những năm đầu đi vào hoạt động, việc kinh doanh vẫn rất sôi động, rất nhiều người đến rồi đi."

Tưởng Nhược Nhược nói: "À, thì ra là như vậy, trách không được tối hôm qua khi tôi trở về đã nhìn thấy một mảnh đất toàn mồ."

"Đại khái là vào ba năm trước, có một đôi tình nhân đến khu nghỉ dưỡng này, người con trai nghi cô gái ngoại tình, vậy nên đã bóp cổ cô ấy đến chết ở trong khu nghỉ dưỡng này. Hôm đó trùng hợp là sinh nhật của cô gái, cô nghĩ bạn trai sẽ cho mình điều bất ngờ, như cầu hôn mình chẳng hạn, thế nên đã ăn mặc và trang điểm rất đẹp, mang một đôi giày cao gót màu đỏ và váy dài màu đỏ, không ngờ cuối cùng lại chết oan uổng như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!