Chương 39: Tàu Ma Trên Biển…..

Cuối cùng Hạ Diễm vẫn tắm chung với lão quỷ, lúc ngâm mình trong bồn tắm, Lục Bỉnh Văn và cậu lại uống thêm một chút rượu vang đỏ.

Lục Bỉnh Văn ngàn chén không say, nhưng tửu lượng Hạ Diễm thì lại rất kém, mới uống nửa ly vang đỏ mà hai má đã ửng hồng, giống như một đóa hồng trắng vừa mới nở rộ vậy.

Cậu mơ màng nhìn Lục Bỉnh Văn, ánh mắt có chút mờ mịt, nhìn mê người nói không nên lời. Lục Bỉnh Văn cười hỏi: "Làm sao vậy?"

Mèo con say khướt bắt đầu đổ sữa tắm ra bôi lên cổ, cậu nhẹ giọng nói: "Sữa tắm trong nhà…… Hình như đã đổi loại khác rồi, đổi thành mùi cam quýt."

Dáng vẻ ngẩng cầu lên của cậu trông có chút yếu ớt, xương quai xanh tinh xảo thật mê người, giống như một con thiên nga bọc mình trong bong bóng tuyết trắng vậy.

Con ngươi Lục Bỉnh Văn trầm xuống, hắn ôm lấy Hạ Diễm, lại nắm lấy tay Hạ Diễm bỏ vào chỗ nào đó dưới nước.

Phản ứng đầu tiên của Hạ Diễm là có chút nghi hoặc, chờ đến khi cậu phản ứng lại thì hai má đã nóng bừng.

Qua một lúc sau, trong phòng tắm chỉ có hơi thở hơi nặng nề của Lục Bỉnh Văn.

Hạ Diễm nhỏ giọng nói: "….. Tay đau."

Lại ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, c** nh* giọng thì thầm: "….. Em cảm thấy hành động này rất không lành mạnh cho trẻ em."

Lục Bỉnh Văn lại nắm cằm Hạ Diễm hôn sâu một lần nữa, sau đó ôm chặt eo nhỏ của Hạ Diễm, nhìn về phía b*p đ** tr*ng n*n của Hạ cậu, hắn nói: "Bảo bối, em đừng nhúc nhích."

Hạ Diễm chỉ cảm thấy cảnh tượng tiếp theo còn k*ch th*ch hơn so với tiểu thuyết Tiểu Kiều viết, Hạ Diễm lấy tay che mắt mình, cậu nói: "…. Sắc quỷ."

Ngày hôm sau, Hạ Diễm ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, lúc cậu tỉnh lại thì Lục Bỉnh Văn đã không còn trong phòng ngủ, chờ Hạ Diễm xuống lầu mới phát hiện Lục Bỉnh Văn đang ở trong phòng bếp nấu cơm, mà mẹ cậu thì đang cảm khái tay nghề nấu ăn của Lục Bỉnh Văn thật tốt.

"Mẹ vợ, Diễm Diễm có dị ứng với thức ăn gì không?" Lục Bỉnh Văn cười, hỏi: "Cậu ấy chưa từng nói với con về những chuyện này."

"Diễm Diễm ngoại trừ dị ứng với lông động vật ra thì những thứ khác đều ổn." Cố Liên nói, "Khi còn bé nó bị hen suyễn rất nặng, đôi khi cũng bị bệnh sau khi tập thể dục. Nhưng sau khi lớn lên thì đỡ hơn rất nhiều, cũng có thể nói là may mắn trong bất hạnh."

Lục Bỉnh Văn và Cố Liên nhận ra đằng sau có tiếng bước chân đang đi tới, cả hai cùng nhau quay đầu nhìn về phía Hạ Diễm, cùng nhau cong khóe môi mỉm cười với Hạ Diễm.

"Sắp đến bữa trưa rồi, con uống tạm một ly nước trái cây hoặc sữa trước nhé?" Cố Liên dịu dàng nói, "Lục tiên sinh làm thịt kho tàu, mẹ vừa nếm thử một miếng, ăn rất ngon."

Nhìn qua, mẹ và ông chồng ma quỷ của cậu ở chung cũng rất hòa hợp, Hạ Diễm đi lên nhìn một chút, nói: "Thật phong phú."

"Cơm nước xong chúng ta sẽ đi câu cá, không đi vịnh Vân Hải." Cố Liên nói, "Nghe nói đêm qua người ta vớt được bộ xương người bên vịnh Vân Hải, nghe bảo giống như bị thứ gì đó gặm qua, rất dọa người."

Hạ Diễm lắp bắp kinh hãi, cậu bắt đầu hoài nghi, có phải vùng biển này thật sự bị yêu ma quỷ quái quấy phá không?

Đúng lúc này, cậu nhận được đơn đặt hàng từ một công ty thủy sản ở thành phố Tân Hải, trong đó có nói, một số thuyền viên của công ty sau khi trở về từ vịnh Vân Hải vào tuần trước đã lâm vào trạng thái đờ đẫn, ăn ngủ đều bình thường, nhưng người thì cứ như tên ngốc, vậy nên muốn tìm một đại sư đến trừ tà cho mấy người đó.

Hạ Diễm không ngờ về quê cũng có thể nhận được đơn hàng, vừa lúc cậu ở nhà rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, dự định trễ một chút sẽ cùng Lục Bỉnh Văn đến đó xem thử thế nào.

"Tiểu Lục à, nhìn đồ câu mới của ba kìa." Buổi sáng Hạ Triều lại đi chọn dụng cụ câu cá mới, "Ba có dự cảm, hôm nay chắc chắn có thể câu được cá lớn!"

Nói như vậy, nhưng đợi đến hơn năm giờ chiều, Hạ Diễm và mẹ mình đứng ở bên hồ nhìn một người một quỷ trên thuyền gỗ giữa hồ, đồng thời lâm vào trầm tư.

"Ba thậm chí còn không nhúc nhích." Hạ Diễm nói, "Mẹ, mẹ nói xem bọn họ có câu được cá không?"

"Có lẽ là tới để ngắm cảnh." Cố Liên lặng lẽ gọi điện thoại cho chồng mình, "Nổi gió rồi, hai người mau về đi."

Giữa hồ, Hạ Triều thu cần, lại câu được một con cá giả, trên con cá còn treo một thỏi vàng nặng trịch.

Lục Bỉnh Văn nhìn thoáng qua, lập tức chặt đứt dây câu, bỏ thỏi vàng kia vào trong giỏ của mình.

Hạ Triều mê mang nói: "Tiểu Lục, vừa rồi ba không thấy rõ, đó là cái gì vậy?"

"Ba, ba đã bao giờ nghe nói đến việc có người nhặt được tờ một trăm tệ, sau đó lại đột nhiên lâm bệnh nặng mà không rõ nguyên do không?" Lục Bỉnh Văn nói, "Chuyện này cũng giống vậy, con cá giả và thỏi vàng này là có người cố ý chôn trong hồ, dùng tiền để mua mạng người câu cá. Người này rất âm độc, trên đường nhìn thấy tiền thì chúng ta có thể không nhặt, nhưng câu cá thì căn bản không biết mình câu được cái gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!