Vẻ ngoài của Cố Quý và Hạ Diễm cũng không có điểm nào giống nhau, tuy Cố Quý rất chú ý đến ăn mặc, cũng còn trẻ, nhưng thần thái lo âu và mệt mỏi đã làm suy yếu khí quý trên người cô ta, trên mặt còn có vài phần hung hãn, nhìn qua thấy cô ta không giống thành viên của gia đình này.
Lục Bỉnh Văn có chút hứng thú nói: "Ồ?"
"Lục tiên sinh, nhìn bộ dáng cậu cũng là người làm ăn đúng không? Người làm ăn thì phải chú ý đến những thứ này chứ." Cố Quý lại ra vẻ thoải mái nói, "Tất nhiên chị tôi và anh rể sẽ không nói những chuyện này với cậu, nhưng mà, mấy loại chuyện này cũng phải xem cậu có tin hay không, tin thì có, không tin thì không."
Lục Bỉnh Văn cười mà như không cười, hắn nói: "Cho dù Diễm Diễm có thật sự ảnh hưởng đến số mệnh của tôi thì tôi cũng không quan tâm."
Cố Quý bĩu môi, không nghĩ tới vị Lục tiên sinh nhìn qua vô cùng lãnh khốc này lại không theo thường lệ, còn ra vẻ như chắc chắn nhận định cháu trai của mình.
Cô ta nói, "Vậy…… Lục tiên sinh không ghét bỏ nó là tốt rồi, dù sao thì cháu trai tôi ngoại trừ thân thể ốm yếu nhiều bệnh ra, nó lớn lên cũng khá đẹp trai, học cũng tốt. Còn tôi ấy à từ nhỏ tôi đã học hành không tốt lắm, nhưng ai cũng đều nói bát tự của tôi rất vượng phu, có thể là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc."
Lời Cố Quý nói ra câu nào câu nấy đều hạ thấp Hạ Diễm, nâng cao bản thân mình lên.
Sao Lục Bỉnh Văn có thể nghe không ra được, hắn cười nói: "Dì út à, con cũng biết thân thể Hạ Diễm yếu ớt, cho nên con sẽ chăm sóc Hạ Diễm thật tốt. Nhưng con có học qua một chút phong thủy, mới vừa nhìn diện mạo của dì một chút, có phải gần đây dì chơi bài luôn thua, đúng không?"
Đúng là gần đây Cố Quý đánh bài luôn thua, vận may kém đến thái quá, thẻ tín dụng cũng đã bị cha mẹ khóa lại, hôm nay đến cũng là để mượn tiền của chị ruột.
Cô ta chưa từng nói với Lục Bỉnh Văn chuyện mình chơi cờ bạc, vừa rồi người nhà Hạ Diễm cũng không đề cập tới chuyện đó, thấy Lục Bỉnh Văn nói như vậy thì vội vàng hỏi: "Lục tiên sinh còn biết những thứ này, vậy cậu nhìn xem, tôi có cách nào để chuyển vận không?"
Lục Bỉnh Văn đưa cho cô ta một lá bùa, nói: "Dì cứ dán cái này lên người, đêm nay chắc chắn có thể chuyển vận."
Cố Quý bán tín bán nghi, sau khi cất lá bùa chú xong thì lập tức dùng điện thoại di động của mình chơi một ván. Không nghĩ tới cô ta bị thua liên tục nhiều ngày, thế mà ván này lại thắng, còn lấy lại được tất cả tiền cô ta thua sạch trước đó!
Cô ta mừng như điên, cũng không để ý đến người một nhà chị gái mình còn đang chiêu đãi khách, một mình ngồi trên sô pha chơi.
Cố Liên nhíu mày, nhẹ giọng khiển trách: "Cố Quý, em lại đỏ đen à? Dù em có thua sạch thì chị cũng sẽ không cho em một xu nào."
Cố Quý hoàn toàn không để chị gái dịu dàng của mình vào mắt, cô ta cười hì hì nói: "Chị, em đang thắng, mọi người ăn trước đi, em không đói."
Vừa dứt lời, cô ta đi vào toilet tiếp tục đánh bạc, tránh cho chị mình cằn nhằn. Ván nào cô ta cũng đều đánh cược rất lớn, chỉ có như vậy mới thỏa mãn được dã tâm không tương xứng với năng lực của cô ta.
Cố Liên có chút bất đắc dĩ, bà nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: "Lục tiên sinh, dì út của Diễm Diễm là con gái có được khi cha mẹ tôi đã lớn tuổi, chúng tôi nuông chiều con bé riết rồi nó sinh hư, cậu đừng để ý. Bữa ăn đã sẵn sàng, chúng ta vào nhà ăn tối thôi."
Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, nói: "Mẹ vợ khách khí rồi."
Đợi đến khi đi vào phòng ăn, Hạ Diễm mới nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, vừa rồi hai người nói chuyện gì vậy?" Mặc dù Hạ Diễm không thích dì út, nhưng cậu cũng không nói với Lục Bỉnh Văn nửa câu không phải.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hạ Diễm, nói: "Không có gì, chỉ tùy tiện tán gẫu mấy câu thôi."
Cố Liên bất đắc dĩ nhìn về phía chồng mình, bà nói: "Thật là không hiểu chuyện gì cả, tới đây ở cũng không chào hỏi hay báo trước một tiếng, cũng không biết ở lại bao lâu nữa?"
Hạ Triều cười dỗ dành bà: "Không sao đâu, đừng khó chịu. Không phải Diễm Diễm đã dẫn Lục tiên sinh về rồi sao? Đó là chuyện vui."
Nhưng đúng lúc này, tiếng Cố Quý thét chói tai đột nhiên truyền đến từ trong toilet. "A——" Cố Quý lao ra khỏi toilet, "Chị, chị, trong toilet có quỷ, là một nữ quỷ!"
Vừa rồi Lục Bỉnh Văn đã cho Cố Quý một lá bùa thu hút âm khí để chuyển vận. Khi dùng phù chú này, vận khí của người đó sẽ tăng cao trong một thời gian ngắn, nhưng cũng sẽ trêu chọc phải những thứ không sạch sẽ.
Sau khi Cố Quý rửa tay xong thì soi gương, lại nhìn thấy một nữ quỷ trên trần toilet đang mỉm cười với cô ta. Hạ Diễm đứng ở cửa toilet nhìn vào bên trong, quả thật là có một nữ quỷ tóc rất dài.
Nhưng cậu chỉ cười rồi nói với dì của mình: "Dì út, có phải dì dùng điện thoại nhiều quá nên xuất hiện ảo giác không? Ở đây làm gì có nữ quỷ nào đâu."
Cả nhà đều vây quanh Cố Quý, ba mẹ Hạ Diễm không nhìn thấy nữ quỷ kia, vẻ mặt bọn họ có chút mê mang.
Cố Quý run rẩy chỉ tay về phía nữ quỷ, nói: "Lục tiên sinh, Lục tiên sinh cậu nhìn không thấy à? Tôi đã nói là Hạ Diễm kết âm thân sẽ ảnh hưởng đến số mệnh cả nhà mà, ngay cả trong nhà cũng có quỷ! Mau tìm đại sư, mau tìm đại sư đi!"
Cố Liên nghe những lời này xong thì vô cùng không vui, bà nhíu mày, nói: "Cố Quý, em đừng có quá đáng! Nếu em còn nói như vậy một lần nữa thì từ nay trở đi chúng ta tuyệt giao luôn!"
Hạ Triều cũng nhíu mày, nói: "Hạ Diễm kết âm thân thì ảnh hưởng gì đến cô? Chúng tôi đối xử tử tế với cô chỉ vì nể mặt cha mẹ thôi, nếu cô nghĩ như vậy thì sau này đừng đến nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!