Sau một hồi mây mưa, Lục Bỉnh Văn bế Hạ Diễm ra khỏi phòng tắm.
Hắn đổi cà vạt bịt kín mắt Hạ Diễm thành bịt mắt mềm mại, lại thay cho Hạ Diễm một bộ áo ngủ màu xám bạc. Cổ áo ngủ lỏng lẻo, màu sắc càng làm nổi bật thêm làn da trắng như tuyết của Hạ Diễm.
Lục Bỉnh Văn thưởng thức mỹ mạo của vợ, lại đặt tay lên bụng Hạ Diễm, hỏi: "Em no rồi?"
Bụng Hạ Diễm trắng nõn săn chắc, vòng eo nhỏ hết sức mê người.
Thân thể cậu bị bàn tay lạnh lẽo của ông chồng ma quỷ s* s**ng đến phát run, cậu vội vàng bắt lấy tay Lục Bỉnh Văn lại, nhẹ giọng nói: "Anh à, thời gian song tu tốt đẹp đã kết thúc, đừng nói mấy lời kỳ quái như vậy nữa."
Nói xong thì đeo phone tai mèo lên, tựa người vào gối nghỉ ngơi, suốt mười phút không nói chuyện với Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn biết vừa rồi mình bắt nạt vợ hơi quá tay, bây giờ vợ giận không thèm để ý đến hắn, vậy nên đã đi vào phòng bếp nấu cơm, lại lấy đũa gắp từng cái xương cá trong món cá trích sốt chanh ra.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, hắn đến phòng ngủ gọi vợ xuống ăn tối. Hạ Diễm vốn không nhìn thấy hắn, cũng không nghe thấy tiếng bước chân vì cậu đang đeo phone. Lục Bỉnh Văn đi vào phòng ngủ mà cậu cũng không hề phát hiện.
Mãi đến khi được Lục Bỉnh Văn ôm vào lòng, Hạ Diễm mới cười rộ lên, nói: "Đợi đến mùa đông thì phải làm sao bây giờ?"
Giọng nói của Hạ Diễm rất trong trẻo và lạnh lùng, nhưng khi cười rộ lên lại rất dịu dàng. Lục Bỉnh Văn rất thích giọng nói của cậu, nhưng hắn còn thích nụ cười của Hạ Diễm hơn.
Hắn tháo phone tai mèo của Hạ Diễm ra, đeo vào tai mình, nói: "Đang nghe cái gì mà nghiêm túc như vậy?" Trong tai nghe của Hạ Diễm không phải là âm nhạc, cũng không phải truyện audio, mà là…. Sách nói của cơ khí công trình. Lục Bỉnh Văn hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Diễm lại đang nghe cái này. Đúng là, thành công của những sinh viên xuất sắc cũng không phải ngẫu nhiên, dường như mỗi phút mỗi giây của bạn nhỏ Hạ Diễm đều được tận dụng triệt để.
"…… Em không mệt à?"
Hạ Diễm lắc lắc đầu, nói: "Bởi vì anh vừa mới làm cho em bối rối, vậy nên em cần nghe một chút gì đó để mình bình tĩnh lại. Lục Bỉnh Văn cong khóe môi, nói: "Vì sao lại bối rối?"
Hạ Diễm không trả lời hắn mà xoay người làm nũng: "Eo mỏi quá, anh nhéo nhéo cho em đi."
Bàn tay lạnh lẽo của Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng ấn ấn lên thắt lưng Hạ Diễm, thân thể Hạ Diễm khẽ run rẩy, cậu nói: "…. Anh nhẹ một chút." Lục Bỉnh Văn không nặng không nhẹ ấn thêm mấy cái nữa, Hạ Diễm thoải mái "hừ hừ" mấy tiếng, thanh âm tựa như móng vuốt mèo con cào cào vào lòng Lục Bỉnh Văn. Hắn thu tay về, thầm nghĩ, nếu mình ấn tiếp, có khi bữa trưa của Hạ Diễm sẽ biến thành bữa tối.
Hắn ôm Hạ Diễm đến phòng, sau đó cho Hạ Diễm uống một ít nước, hắn nói: "Em muốn ăn gì cứ nói cho anh biết."
Hạ Diễm bị hắn ôm tới ôm lui đã rất xấu hổ rồi, cậu cầm cốc nước rồi nói: "Anh ơi, em có thể cầm cốc được mà, em tự uống được."
Có lẽ vì Lục Bỉnh Văn đang ở đây, nên mặc dù trước mắt Hạ Diễm là một mảnh tối đen như mực, Hạ Diễm cũng không thấy có ảnh hưởng gì nhiều.
Nhưng đối với Lục Bỉnh Văn thì cậu vẫn cực kỳ lễ phép như cũ, chỉ có lúc ở trên giường với Lục Bỉnh Văn thì cậu mới có vẻ mất khống chế. Còn những lúc khác, Hạ Diễm vẫn duy trì sự bình tĩnh và tao nhã của mình.
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm, lại dùng đũa gắp cho cậu một miếng cá, hắn nói: "Em nếm thử đi."
Bóng tối không chỉ có thể khuếch đại xúc giác, mà dường như ngay cả vị giác cũng trở nên nhạy cảm hơn.
Lục Bỉnh Văn múc canh ra thổi, lại đút cho Hạ Diễm hai muỗng canh hàu biển, cái gì Hạ Diễm cũng đều ngoan ngoãn ăn hết.
"Nóng không?"
"Không nóng."
Lúc đầu Hạ Diễm còn có chút ngượng ngùng, nhưng sau đó phát hiện lão quỷ Lục Bỉnh Văn này đối với cậu rất kiên nhẫn, vậy nên cậu đã nói: "Anh à, em còn muốn ăn cá."
"Được." Lục Bỉnh Văn cười khẽ, "Muốn ăn cái gì thì nói với anh là được rồi." Chờ Hạ Diễm ăn xong bữa trưa, Lục Bỉnh Văn còn dùng khăn giấy giúp cậu lau miệng.
Hạ Diễm muộn màng nhận ra, hình như Lục Bỉnh Văn rất hưởng thụ quá trình chăm sóc cậu.
Lúc này, mẹ Hạ gọi video call tới, Lục Bỉnh Văn thấy bộ dáng Hạ Diễm bây giờ không tiện để cho ba mẹ cậu thấy, vậy nên hắn đã thay Hạ Diễm tắt hình ảnh, chỉ để thành cuộc gọi thoại bình thường, còn để loa ngoài.
"Diễm Diễm, con đã mua vé về nhà cho kỳ nghỉ lễ sắp tới chưa?" Cố Liên dịu dàng nói, "Hôm nay mẹ và ba con đi mua rau củ quả, tất cả đều là những thứ con thích ăn, hôm nay ba con còn đi câu cá, nói ngày mai sẽ làm cá cho con ăn."
Hạ Diễm vui vẻ nói: "Dạ được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!