Chương 36: Ông Chồng Ma Quỷ Và Mỹ Nhân Bịt Mắt…

Lý Na nói đến đây thì bắt đầu khóc không ngừng, cô bé nói: "Tại sao lại có hai cái bóng, chẳng lẽ trong cơ thể tụi em còn có một….. Một người khác nữa?"

Úc Chi lắc đầu, nói: "Đây là Trùng Ảnh Pháp. Nghe nói cổ trùng Miêu Cương bị mẫu trùng khống chế, mà người điều khiển mẫu trùng lợi dụng những tử trùng này hấp thu dương khí trong cơ thể con người, còn cái bóng kia chính là linh hồn của người nọ. Người đó đã hút dương khí của các người vào trong cơ thể mình, làm vậy có thể kéo dài tuổi thọ của hắn ta."

Mấy thanh niên ai nấy đều sợ hãi, Hạ Diễm nhẹ giọng trấn an bọn họ vài câu, lại mở rương bách bảo nhỏ Lưu đạo sĩ để ở trong cửa hàng, lấy ra mấy cái lọ nhỏ, cậu nói: "Đừng sợ, không phải là vấn đề lớn gì, các em chỉ bị trúng cổ thuật thôi, may mắn là được phát hiện kịp thời, còn chưa đến mức bị nguy hiểm đến tính mạng. Bây giờ tôi cho các cậu mỗi người một chén thuốc đuổi trùng, phải uống hết thuốc thì mấy con trùng đó mới có thể chui ra ngoài."

Nói xong, Hạ Diễm tìm tới một cái cốc nhỏ, lúc sáng cậu vừa mới xem một bài học trực tuyến về cổ trùng Miêu Cương, trùng từ miệng vào, đuổi trùng cũng phải dựa vào việc uống thuốc.

Cậu cho nước ép rau bina, nước đun sôi, bột rết khô, bột bọ cạp, bột ớt vào nước theo một tỷ lệ nhất định, tạo ra một ly chất lỏng có màu sắc không được đẹp lắm.

Mấy thanh niên nhìn màu sắc của cốc nước trông thật đáng sợ, bọn họ cũng không dám uống, Hạ Diễm định cho Nhạc Nhạc đang hôn mê uống trước, nhưng không ngờ ly nước vừa mới chạm vào môi Nhạc Nhạc thì cô bé lại đột nhiên mở mắt.

Cô bé đột nhiên vươn hai tay ra, dùng sức bóp cổ Hạ Diễm, giọng nói phát ra từ trong miệng cô lại là giọng nói của một người đàn ông trung niên: "Mày đã làm hỏng chuyện tốt của tao, mày dám làm hỏng chuyện tốt của tao! Mày sẽ không được chết tử tế, không được chết tử tế!"

Phổi Hạ Diễm vốn đã yếu, bị cô bé bóp cổ như vậy lại càng không thở nổi, cậu cố gắng đẩy cô gái này ra, nhưng đôi mắt âm hiểm độc ác của cô gái lại sững sờ nhìn Hạ Diễm, hiển nhiên là đã không còn ý thức nữa.

Úc Chi thấy thế thì muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng Lục Bỉnh Văn đã nhanh hơn hắn ta, Lục Bỉnh Văn chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, nữ sinh kia đã ngất đi giống như một con rối gỗ mất dây, lại một lần nữa hôn mê bất tỉnh.

Lục Bỉnh Văn tiến lên kiểm tra vết thương trên cổ Hạ Diễm, hắn đỡ Hạ Diễm ngồi xuống, lại cho Hạ Diễm uống một ly nước ấm, cuối cùng Hạ Diễm cũng bình tĩnh trở lại.

"Em không sao chứ?" Lục Bỉnh Văn ân cần hỏi han.

Hạ Diễm lắc đầu, nói: "Không sao."

"Đại Kim Tiểu Kim, trói cô bé này lại nhốt vào trong phòng nghỉ." Lục Bỉnh Văn nói, "Có thể hôm nay cô bé sẽ phát cuồng lần nữa, không nên tới gần cô bé, cũng không nên cho cô bé ăn bất cứ thứ gì, trong chốc lát không chết được."

Hạ Diễm ngước mắt lên hỏi: "Cô bé có thể dùng nước ép hoa bỉ ngạn không?"

Lục Bỉnh Văn lắc đầu: "Không thể, tình huống này của cô bé không tính là bị quỷ nhập."

Mấy thiếu niên kia ai cũng đều bị dọa cho ngây người, bọn họ đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích, tất cả đều lo lắng nhìn Lục Bỉnh Văn.

Lục Bỉnh Văn nói: "Mấy người các cậu phải nhanh chóng uống thuốc đuổi trùng, nếu để cổ trùng xâm nhập vào đại não thì sẽ mất thần trí giống như cô bé đó."

Lý Na sợ tới mức ngã quỵ trên mặt đất, cô bé nói: "Tất cả đều là lỗi của tôi, nếu không phải tôi chỉ mọi người ăn món salad đó thì Nhạc Nhạc đã không có việc gì! Vậy bây giờ….. Bây giờ còn cách nào để cứu Nhạc Nhạc không?"

Giọng lục Bỉnh Văn vô cùng bình tĩnh, nói: "Chắc chắn nạn nhân không chỉ có mấy người cô cậu. Bây giờ điều chúng ta cần phải làm là tìm ra con mẫu trùng kia rồi g**t ch*t nó. Khi trùng mẫu chết, trùng tử cũng mất đi sức mạnh, lúc đó thì bạn bè cô sẽ được cứu."

Hạ Diễm gật gật đầu, hỏi: "Lý Na, tờ rơi lúc trước em nhận được có còn giữ lại không?"

Cô gái nhanh chóng gật gật đầu, tìm ra một tờ rơi màu hồng phấn từ trong túi xách, đưa cho Hạ Diễm: "Tờ rơi này em nhận được ở gần công ty tụi em, cửa hàng bán đồ ăn này không online trên các nền tảng lớn, mỗi lần giao hàng đều cực kỳ nhanh. Về phần địa chỉ của cửa hàng thì tôi nghĩ có thể hỏi anh trai giao đồ ăn, đồ ăn gần đây đều là anh ta đưa tới."

Lý Na cũng là một cô bé rất cẩn thận, cô nói xong thì tìm ra một dãy số điện thoại trên di động, nói: "Bây giờ tôi gọi điện hỏi một chút thử!"

Cô gọi điện thoại cho cậu trai kia, thật may là cậu trai kia đã nhanh chóng bắt máy.

"Ồ, cô hỏi nhà hàng bán salad à? Cô muốn đến nhà hàng để ăn hả? Nhưng vị trí của nhà hàng này rất hẻo lánh, mặt tiền nhà hàng cũng rất nhỏ, nó nằm ở hẻm 112 thành cổ Tây Giao. Lần nào ông chủ cũng chuẩn bị bữa ăn xong đặt ở cửa, tôi chỉ việc tới lấy rồi đem đi giao. Hình như nhà đó chỉ kinh doanh một lát vào buổi trưa, phần lớn thời gian tôi đi lấy đồ ăn đều là khoảng 11h40 trưa."

Cậu trai shipper nói, "Cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa từng thấy mặt ông chủ, dù sao thì lần nào tới lấy đồ ăn cũng đứng ở cửa, cũng chưa bao giờ để cho chúng tôi chờ."

Lý Na cảm ơn cậu shipper, ghi lại địa chỉ trên một tờ giấy note rồi đưa cho Hạ Diễm xem.

Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt trao đổi với nhau, Lục Bỉnh Văn suy tư vài giây rồi hỏi: "Diễm Diễm, chiều nay em có tiết học toán cao cấp phải không?"

"Hả? Anh nhớ cả thời khóa biểu của em à?" Hạ Diễm có chút kinh ngạc, "Không sao, hôm nay trong nhà thầy có việc nên cho nghỉ, tiết học sẽ dời đến sau kỳ nghỉ lễ quốc khánh, chiều nay em có thời gian."

Lục Bỉnh Văn nói: "Anh đã tham gia lớp học này với em, đương nhiên là sẽ nhớ rất rõ."

Hạ Diễm cười, quay đầu nói với Lý Na: "Đừng buồn, bây giờ chúng tôi sẽ lo liệu việc này, các cô cậu cứ yên tâm, đừng gấp gáp nóng vội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!