Đêm nay, vì ban ngày mệt mỏi nên Hạ Diễm đã ngủ rất say.
Lục Bỉnh Văn nằm bên cạnh nhìn Hạ Diễm ngủ say, hô hấp đều đều phả lên người mình.
Hắn muốn đưa tay chạm vào thân thể Hạ Diễm, nhưng lại sợ hàn ý trên thân thể mình quấy nhiễu giấc mộng đẹp của cậu mà thu tay lại.
Trong ngàn năm qua, bất kể là vàng bạc châu báu, hay là bí tịch pháp thuật gì cũng vậy, chỉ cần Lục Bỉnh Văn muốn thì tất cả đều trong tầm tay hắn. Trên đời này cũng không có gì khiến Lục Bỉnh Văn cảm thấy trân quý, hắn có tài bảo vô tận, có năng lực vô tận, thậm chí thời gian và tuổi thọ cũng vô tận.
Nhưng giờ phút này, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy trái tim mình thật đau xót, bởi vì hắn cảm thấy Hạ Diễm vô cùng trân quý, trân quý hơn cả bảo thạch kim quang lấp lánh, trân quý hơn sinh mệnh dài vô tận của hắn, trân quý hơn cả mùa xuân phồn hoa như gấm.
Nước mắt quý giá, nụ cười quý giá, trái tim ấm áp đang đập còn quý giá hơn.
Hắn cứ mở mắt nhìn cậu như vậy cả đêm, mãi đến khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu lên mặt đất, Hạ Diễm vẫn còn đang ngủ, thậm chí còn dựa vào khối băng lớn bên cạnh.
Lục Bỉnh Văn xoa xoa tóc Hạ Diễm, hắn đứng dậy rời giường đi vào phòng bếp, nướng bánh mì phô mai và làm nóng sữa sô cô la cho cậu.
Hôm nay văn phòng công ty khai trương, trong lòng Hạ Diễm vẫn nhớ đến chuyện này nên đã tỉnh dậy từ rất sớm.
Tuy cậu có gầy, nhưng lại rất thích ăn cái này cái nọ, ít nhất thì những món ngon Lục Bỉnh Văn nấu cậu đều ăn hết. Hình như lão quỷ này rất hiểu khẩu vị của cậu, Hạ Diễm ăn rất vui vẻ, vừa uống sữa vừa thừa dịp rảnh rỗi này nghe thêm một tiết học trừ quỷ trên mạng.
Bài học online hôm nay nói về cổ trùng, nhất thời Hạ Diễm cảm thấy thức ăn trong tay mình không còn thơm nữa.
Lục Bỉnh Văn vừa uống cà phê vừa đọc báo Tam Giới, vẫn là bộ dáng khí định thần nhàn như cũ, nhưng trong lòng lại nghĩ nên mua cho Hạ Diễm mấy bộ quần áo thu đông. Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện vợ mình lại đang chăm chỉ học tập.
"Vừa học vừa ăn có thể ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa." Lục Bỉnh Văn dùng linh lực lấy máy tính bảng của Hạ Diễm đi, "Diễm Diễm, uống sữa đi em." Hạ Diễm uống một hơi cạn sạch, cậu cười cong cong đôi mắt, "Cám ơn anh đã làm bữa sáng cho em, em ăn xong rồi."
Ăn sáng xong, Hạ Diễm chọn từ trong tủ quần áo ra một bộ trang phục truyền thống ra thay, lại nhét đầy tờ trong vào trong ba lô.
Thấy Lục Bỉnh Văn đã mặc xong âu phục, cậu bước lên giúp Lục Bỉnh Văn thắt cà vạt, sau đó nắm tay hắn, nói: "Anh ơi, em chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi."
Lục Bỉnh Văn xách túi giúp Hạ Diễm, chỉ trong chớp mắt, một người một quỷ đã xuất hiện ở công ty trên con phố Huyền Học. Lưu lão đạo hoảng sợ, nói: "Cửa lớn không phải đang đóng à? Hai người các cậu vào mà sao không có tiếng động nào thế?" Hạ Diễm chỉ chỉ Lục Bỉnh Văn một thân âu phục màu xám bạc bên cạnh, nói: "Vì Lục tiên sinh đưa tôi đến." Lưu lão đạo chợt hiểu ra, ông hạ thấp giọng hỏi cậu: "Đây chính là dịch chuyển tức thời trong truyền thuyết đó hả? Lợi hại, lợi hại thật."
Hạ Diễm cũng thần thần bí bí nói: "Phép thuật lợi hại của Lục tiên sinh còn rất nhiều!"
Văn phòng của công ty siêu nhiên Bỉ Ngạn đã được trang trí xong, cửa hàng vô cùng hoành tráng, thoạt nhìn cửa hàng giống như một quán cà phê có chút thần bí. Nhưng trên thực tế bên trong còn có một văn phòng dành riêng để tư vấn khách hàng.
Trong căn phòng bên ngoài có treo một chiếc đồng hồ treo tường cúc c*, trên tủ quần áo đặt một tấm gương ma thuật. Trong cửa hàng có tổng cộng tám bộ bàn ghế, hai máy pha cà phê và một máy làm đá được đặt trên quầy bar, cùng với một số công cụ làm bánh và máy pha trà sữa.
Lúc này, Đại Kim và Tiểu Kim mặc tạp dề Snoopy đang xay cà phê để pha cà phê.
Hạ Diễm thật sự khó có thở dời mắt khỏi Snoopy trên tạp dề của hai anh em Đại Kim và Tiểu Kim, hai anh em này cũng cảm thấy mình giống Snoopy, ngay cả hình trang trí trên cốc cà phê cũng là Snoopy.
Hạ Diễm bước qua chào hỏi bọn họ, hai anh em giống Snoopy này đã làm cho cậu và Lục Bỉnh Văn mỗi người một tách cà phê, còn trang trí trên ly cà phê, ly của Hạ Diễm là một con mèo, ly của Lục Bỉnh Văn là một hồn ma nhỏ.
"Cám ơn." Hạ Diễm cầm cà phê nếm thử một ngụm, "Cà phê rất ngon."
"Hì hì, trước đây hai chúng tôi đã làm công việc này ở thành phố Tân Hải rồi, trước đây đạo trưởng cũng có mở một quán cà phê Huyền Học, dùng hạt cà phê ông ấy khui ra để xay cho khách hàng uống, có thể nâng cao vận khí của khách hàng, khách hàng đến tìm kiếm sự giúp đỡ cũng vui vẻ uống cà phê để lấy lại tinh thần." Đại Kim kiêu ngạo nói, "Hai chúng tôi làm công việc này ba năm, bây giờ hình tạo ra rất có cảm giác nghệ thuật."
Hạ Diễm gật gật đầu, lại tò mò nhìn về phía kệ hàng trong cửa hàng.
Hàng hóa trên kệ này đều là Lưu đạo trưởng mang đến, những món đồ đó có lớn có nhỏ. Những món đồ nhỏ ngoại trừ có các loại vòng tay nhỏ và túi thơm ra thì còn có đủ loại phù chú. Lớn hơn một chút thì có kiếm gỗ đào, tượng quỷ vương và các đồ trang trí khác.
"Ông chủ Tiểu Hạ, lợi nhuận từ việc bán mấy thứ này cũng cho cậu 30%." Lưu lão đạo vừa nói vừa mân mê sổ tay của mình, "Ngoại trừ đồ trên kệ kia, còn có một số phần mềm máy tính cũng có thể bán."
Hạ Diễm tò mò tiến lại gần xem, "Phần mềm?"
"Đây là phần mềm gõ mõ do tôi và các học trò của mình nghiên cứu tạo ra." Lưu lão đạo vuốt râu, dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ cái mõ trên máy tính bảng của mình, "Sau khi khách hàng mua, mỗi ngày gõ một cái, có thể tích lũy công đức trên mạng! Nếu như lười gõ tay thì có thể mở chức năng gõ mõ tự động, vô cùng thiết thực!"
Hạ Diễm rất kinh ngạc, c** nh* giọng hỏi Lục Bỉnh Văn: "Anh ơi, chuyện này thật sự có tác dụng à? Đây không phải là lừa đảo sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!