Chương 34: Ông Chồng Ma Quỷ Đi Vào Giấc Mộng…

Giấc mơ mà Lục Bỉnh Văn tạo ra xoay quanh sự tiếc nuối trong lòng mỗi người. Hắn đi vào giấc mộng của Hạ Diễm, muốn xem chuyện tiếc nuối nhất trong cuộc đời Hạ Diễm là gì, nếu có thể giúp Hạ Diễm bù đắp sự tiếc nuối đó thì hắn sẽ tận lực giúp cậu.

Hắn từng tưởng tượng, có lẽ điều tiếc nuối lớn nhất của Hạ Diễm chính là kết hôn với mình. Lại không nghĩ tới, khi hắn nhìn thấy Tiểu Hạ Diễm thì lúc ấy cậu chỉ mới ba tuổi rưỡi.

Tiểu Hạ Diễm mặt mày tinh xảo, cậu mặc quần áo bệnh nhân rộng rãi ngồi trên ghế dài trên sân thượng bệnh viện, cậu đang khóc thầm, trong lòng còn ôm một con gấu bông nhỏ màu nâu.

Thân thể cậu vô cùng gầy yếu, khuôn mặt rất nhỏ nhưng đôi mắt lại rất to. Hàng mi phía trên và dưới rất dài, giống như một con búp bê phương Tây xinh đẹp vậy.

Nhưng sắc mặt của con búp bê này lại không tốt lắm, mặt cậu tái nhợt, còn không ngừng ho khan.

Hạ Diễm nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì ngừng rơi nước mắt, tò mò đánh giá vị khách đột nhiên xuất hiện này.

Lục Bỉnh Văn bước tới gần Tiểu Hạ Diễm, ngồi bên cạnh cậu bé, nói: "Hạ Diễm, sao lại khóc?"

Hàng mi dài trên mắt Tiểu Hạ Diễm còn treo mấy giọt nước mắt, cậu bé nhìn Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện, chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Anh ơi, sao anh biết tên em? Anh là… Anh là hồn ma đến bắt A Diễm phải không?"

"Tôi đúng là quỷ." Lục Bỉnh Văn từ trong túi lấy ra mấy viên kẹo chanh Hạ Diễm thích, "Nhưng sẽ không bắt em đi, đừng khóc."

Lục Bỉnh Văn bỏ viên kẹo vào lòng bàn tay Hạ Diễm, nhưng không ngờ Hạ Diễm ba tuổi rưỡi lại không nhận.

Hạ Diễm lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Ba mẹ nói không thể tùy tiện ăn đồ người khác cho, cám ơn anh, nhưng em không thể lấy kẹo của anh được, khụ khụ, khụ khụ….."

Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hạ Diễm giúp cậu thuận khí, hắn lại nói: "Bạn nhỏ này, rõ ràng là em rất thích kẹo chanh mà."

Tiểu Hạ Diễm có chút thẹn thùng, bé con kiêu ngạo dời tầm mắt khỏi viên kẹo, sau đó mới ngồi ngay ngắn lại, đặt bàn tay nhỏ bé lên đầu gối.

Từ khi sinh ra mắt cậu đã đẹp, lúc nhỏ đôi mắt của cậu tròn hơn, màu sắc của đồng tử giống như một miếng hổ phách trong veo vậy.

Rõ ràng biết Lục Bỉnh Văn là quỷ, nhưng Tiểu Hạ Diễm cũng không sợ hãi lắm, cậu bé yên lặng ở bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhìn đám mây nơi chân trời ngẩn người, không khóc cũng không ồn ào làm loạn.

Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng hỏi Hạ Diễm: "Diễm Diễm, vì sao vừa rồi lại rớt trân châu nhỏ?"

"Bởi vì Diễm Diễm đã làm cho mẹ buồn." Hạ Diễm cúi đầu, "Mẹ không cho Diễm Diễm sờ mèo, nhưng vì Diễm Diễm thích mèo quá mới len lén chạm vào mèo hoang, sau đó thì bị hen suyễn phải nằm viện. Lần này Diễm Diễm ở trong bệnh viện rất lâu, ngày nào cũng phải tiêm thuốc.

Bệnh nhân nhỏ thở dài, tiếp tục nói: "Vừa rồi bác sĩ nói chuyện với mẹ, nói xong thì mẹ khóc. Nhưng mẹ đã lau khô nước mắt rồi đi vào phòng bệnh xin lỗi em, mẹ nói là mẹ không nên hung dữ với em khi em sờ mèo, Diễm Diễm chỉ là một đứa bé tò mò, em không làm gì sai."

Lục Bỉnh Văn gật đầu: "Ừm, em chỉ mới ba tuổi rưỡi, như vậy đã rất ngoan rồi."

"Nhưng mà, nếu em nghe lời mẹ, không sờ mèo, thì chắc sẽ không bị bệnh." Hạ Diễm nghĩ tới đây, nước mắt lại lã chã rơi, "Mẹ cũng sẽ không buồn như vậy."

Có cơn gió ấm thổi qua, Hạ Diễm vươn bàn tay nho nhỏ của mình lên, gió xuyên qua kẽ ngón tay cậu bay đi.

Cậu có một loại điềm tĩnh vượt xa những đứa trẻ cùng trang lứa, tựa hồ như vui buồn trên trần thế đã bị cậu bệnh nhân nho nhỏ này nhìn thấu hết vậy. Nhưng cũng chính vì quá thông minh nên cậu bé có thể hiểu được rất nhiều chuyện, đối với một đứa trẻ con thì quá tàn nhẫn.

"Anh ơi, có phải Diễm Diễm sắp chết rồi không?"

Hạ Diễm thở dài, ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên, đôi mắt màu hổ phách của cậu bé vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Lục Bỉnh Văn.

"Tại sao lại nói như vậy?"

"Đêm qua có một nữ quỷ đến, chị ấy nói thân thể em quá yếu, có thể sống không được bao lâu nữa. Nhưng mà anh ơi, đừng mang em đi sớm như vậy được không?" Tiểu Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn là quỷ sai đến câu hồn mình, vì vậy nên cậu bé mới nhỏ giọng năn nỉ, "Em còn muốn sống thêm một thời gian nữa, không muốn rời xa ba mẹ bây giờ, bọn họ sẽ rất đau khổ, em cũng sẽ đau khổ."

Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng sờ sờ cái đầu nhỏ bông xù mềm như nhung của Hạ Diễm, nói: "Một thời gian là bao lâu?"

"Ừm….. 50 năm." Hạ Diễm nhỏ giọng nói, "….. Tốt nhất là Một trăm năm. Diễm Diễm cũng muốn đi mẫu giáo giống như những bạn nhỏ khác, lớn lên, em còn muốn mua túi xách cho mẹ, mua cần câu cho ba."

Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ cảm thấy con người lại đáng yêu như vậy, hắn dùng ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt lưu lại nơi khóe mắt Hạ Diễm, lại đứng lên, ôm Diễm Diễm nho nhỏ vào trong ngực mình, cùng cậu nhìn những tòa nhà cao tầng đối diện và bầu trời xanh thẳm phía trên bệnh viện.

Trong giấc mơ của Hạ Diễm, cho dù là đang ở bệnh viện cũng có những đám mây mềm mại, có hoa cỏ đầy màu sắc, có biển xanh thẳm, còn có con người chậm rãi tản bộ trên đường, bốn phía đều là cảnh sắc sinh động vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!