Chương 33: Ông Chồng Ma Quỷ Bảo Vệ Vợ ……

Lúc Hạ Diễm khôi phục lại thần trí thì thấy mình đang ở trong một khu rừng, cậu nằm trên một lớp lá cây, cây cối xung quanh cũng xào xạc rung động theo ngọn gió.

Mặt trăng lơ lửng giữa bầu trời đêm, có cơn gió nhẹ thổi qua, lá cây bay qua đầu cậu rồi rơi xuống đất.

Sau một lúc mê mang, rốt cục Hạ Diễm cũng nhớ ra mình đang ở trong mộng cảnh của người khác, hết thảy mọi thứ xung quanh chỉ là ảo cảnh mà thôi.

Cậu nhìn xung quanh, phát hiện khung cảnh nơi này có chút quen mắt, hình như….. Nơi này chính là rừng cây nhỏ trước tòa thần miếu trong video phát sóng trực tiếp kinh khủng kia. Đi qua khu rừng này là có thể nhìn thấy cửa sau của ngôi đền.

"Lục Bỉnh Văn!" Hạ Diễm nhẹ giọng gọi hắn, "Anh có ở đây không"

Lục Bỉnh Văn không trả lời cậu.

Thấy Lục Bỉnh Văn hình như không có ở đây, không hiểu sao trong lòng Hạ Diễm có chút mất mát, cũng khẩn trương hơn so với lúc trước rất nhiều.

Cậu triệu hoán Mao Tiểu Quất ra, bảo Mao Tiểu Quất cùng mình đi về phía lối ra của rừng cây.

Mao Tiểu Quất lăn lộn trong rừng, nói: "Chủ nhân, nơi này lạnh quá."

Hạ Diễm trấn an vỗ vỗ đầu Mao Tiểu Quất, suy nghĩ một lát, cậu lại bấm pháp quyết triệu hoán Mao Tiểu Hắc ra.

"Tiểu Hắc, Lục tiên sinh có ở chỗ này không?" Hạ Diễm hỏi, "Lúc tôi vừa mới vào mộng cảnh đã lạc mất anh ấy rồi."

Mao Tiểu Hắc giải thích với cậu: "Thưa phu nhân, bây giờ ngài đang ở trong giấc mơ của Trương Vũ, tiên sinh đang liên kết tất cả các giấc mộng vào với nhau, sẽ sớm trở lại thôi."

Mao Tiểu Hắc vừa dứt lời thì Lục Bỉnh Văn đã xuất hiện trước mặt Hạ Diễm, hắn nhếch khóe miệng, nói: "Phu nhân, em đang tìm anh à?"

Hai má Hạ Diễm ửng hồng, không hiểu sao lão lưu manh này có thể đem chuyện bình thường như vậy trêu người ta được nữa.

Lục Bỉnh Văn vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Diễm, lại quay đầu nhìn về phía thiếu niên áo đen cách đó không xa, nói: "Úc thiên sư, cậu cũng đi theo?"

Úc Chi nhắm dương nhãn của mình trước, sau đó hắn ta nhìn chăm chú Lục Bỉnh Văn, lại mở dương nhãn ra. Một lát sau hắn ta không rối rắm nữa, mà nghiêm túc nhìn thần sứ của Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn.

Hắn ta trả lời: "Đến để cứu người."

Hắn ta đi theo phía sau hai người khoảng mười thước, cùng con rắn lớn màu đen kia đi về phía trước, cũng không lên tiếng nữa.

Hạ Diễm lại bị con rắn lớn kia dọa sợ, c** nh* giọng hỏi Lục Bỉnh Văn: "Úc thiên sư vào từ khi nào?"

"Vừa vào." Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, "Đứa nhỏ này cũng có chút thiên phú. Nếu hắn ta nguyện ý đi theo, vậy cứ để đi theo đi. Dù sao thì mục đích của chúng ta cũng đều là cứu người mà."

Hạ Diễm gật gật đầu, nói: "Anh à, anh vừa mới liên kết bốn giấc mộng của bọn họ lại với nhau hả? Vì sao cảnh tượng của chúng ta lại không có bất kỳ biến hóa nào vậy? Chẳng lẽ bốn người bọn họ có cùng một giấc mộng à?"

"Giấc mơ mà Thực Mộng Ma xây dựng cho bốn người bọn họ là như nhau, em có thể hiểu nôm na là bốn người khác nhau bị nhốt trong bốn cái hộp sắt giống nhau, và đồ trang trí trong mỗi chiếc hộp sắt đó cũng giống nhau. Khi bốn giấc mơ được liên kết với nhau, bốn người họ sẽ gặp nhau trong một chiếc hộp sắt."

Lục Bỉnh Văn nhìn về phía thần miếu cách đó không xa, thần miếu bị một luồng hắc khí bao phủ, hắn nói: "Bây giờ, chiếc hộp sắt mà bọn họ đang ở chính là thần miếu giả này."

Đúng lúc này, Úc Chi nãy giờ vẫn không lên tiếng lại đột nhiên mở miệng.

Hắn ta nhìn về phía mặt trăng lơ lửng trên không trung, nói: "Có sương mù, mộng ma đã phát hiện ra chúng ta."

Hạ Diễm cũng theo ánh mắt của hắn ta nhìn lại, phát hiện mặt trăng vừa rồi còn vô cùng sáng tỏ, bây giờ đã bị một tầng sương mù che khuất, không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, thậm chí viền mặt trăng còn có chút đỏ.

Lục Bỉnh Văn nói: "Trước khi mặt trăng hoàn toàn chuyển sang màu đỏ, chúng ta phải mang những người này trở lại."

Hạ Diễm gật gật đầu, mấy người đã đi tới cuối rừng cây, con rắn to bóng loáng của Úc Chi dường như biết Hạ Diễm sợ mình, nó cứ vặn vẹo bò ngoằn ngoèo theo sau Hạ Diễm, bước chân Hạ Diễm càng ngày càng nhanh vì bị rắn đuổi theo, cậu lại không dám quay đầu lại.

Mao Tiểu Quất dừng lại, chắn trước mặt con rắn, nói: Con rắn này, đuổi theo chủ nhân của ta làm chi?!"

Con rắn ngẩng đầu, nó mở miệng giải thích, nhưng thanh âm lại không hung dữ lạnh lùng như vẻ bề ngoài, nó vô tội nói: "….. Tại ta thấy chủ nhân của ngươi có hơi sợ ta, vậy nên ta đuổi theo để nói cho cậu ấy biết, ta tên là Ti Ti….. Ti Ti không cắn người đâu……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!