Trưa hôm sau, thành phố B vẫn trong lành sáng sủa như trước, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cùng nhau đi tới nhà họ Trương nằm ở vùng ngoại ô.
Nhà họ Trương là một ngôi biệt thự ba tầng, xung quanh dựa núi gần sông, là một mảnh đất phong thủy đẹp.
Vừa vào cửa lớn, Hạ Diễm đã thấy hơn mười thiên sư ở trong viện làm phép, nhưng thần sắc trên mặt ai nấy đều có chút ngưng trọng. Cậu đến gần hơn thì nghe một trong số họ thì thầm: "Tôi cảm thấy những đứa trẻ này có thể cứu được."
"Cũng chưa chắc, lát nữa đệ tử bế môn của Trương đạo sĩ sẽ tới, nói không chừng hắn ta có cách phá giải." Một lão đạo sĩ khác thở dài, "Tôi chỉ có thể nhìn ra là bị yêu ma quấy phá, nhưng ma khí này đã nhập thể rồi, không dễ thanh trừ như vậy, cũng đã qua sáu ngày, lại thêm một ngày nữa thì mấy đứa nhỏ này……."
Hạ Diễm đối với cảnh tượng này rất quen thuộc, khi cậu còn nhỏ ba mẹ cũng thường xuyên thỉnh thiên sư đến trừ tà cho cậu, cũng là một đám người chen chúc trong sân làm phép, còn cậu thì ngồi trên lầu yên lặng nhìn chăm chú mọi thứ diễn ra trong sân.
Nhưng bây giờ không giống như trước đây, cậu đã từ người cần giúp đỡ trở thành một thiên sư có thể giúp đỡ người khác.
Với nghề thiên sư này, điều quan trọng nhất chính là lý lịch và sự từng trải.
Tư lịch của Hạ Diễm vẫn còn nông, lúc vào cửa cũng không có ai chào hỏi cậu. Nhưng khi Lưu đạo sĩ mang theo hai đồ đệ sinh đôi vào cửa thì không ít thiên sư đều đến chào hỏi ông, "Lưu đạo trưởng, ngài cũng nhận được thiệp mời anh hùng à?!"
Lưu đạo sĩ vuốt vuốt chòm râu, nói: "Ha ha… Tôi đến góp vui thôi, cũng để cho đồ đệ của mình mở rộng kiến thức."
Ông quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đứng dưới tàng cây lớn, thế là cười ha hả đi về phía ông chủ mới của mình, "Tiểu Hạ công tử, đến sớm như vậy à?"
Lưu lão đạo cũng có thể xem là trưởng bối nhìn Hạ Diễm lớn lên, từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã gặp ông không biết bao nhiêu lần, cũng có thể xem như quen biết.
"Đã lâu không gặp, Lưu đạo trưởng." Hạ Diễm giới thiệu Lục Bỉnh Văn với Lưu lão đạo, "Vị này chính là một nhân viên khác của công ty chúng ta, ngài có thể gọi anh ấy là Tiểu Lục, cũng có thể gọi anh ấy là Chước Hoa thiên sư."
Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: "Đạo trưởng, hân hạnh được gặp ông."
Lưu đạo trưởng nhìn thấy Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ trắng, dường như cũng nhận ra một chút khí tức bất thường, ông nhíu mày lui về phía sau một bước, lấy ra một gói thăm trúc từ trong túi, nói: "Lục tiên sinh, lắc một cái thử đi?"
Lục Bỉnh Văn có chút hứng thú tùy tiện lắc một cây, ngược lại rất chờ mong xem vị Lưu lão đạo này có thể cho hắn kinh hỉ gì.
Hạ Diễm nghi hoặc nói: "Lưu đạo trưởng, ngài đây là gieo quẻ kết bạn à?"
Lưu lão đạo cầm cây thăm Lục Bỉnh Văn lắc rơi ra, ông cười, nói: "Lục tiên sinh, trong ống trúc này của tôi tất cả đều là thăm về nhân duyên, ngài vừa rút ra cây thăm tốt nhất, trong mệnh nói ngài sẽ có một lão bà xinh đẹp, tình cảm hai người cực kỳ tốt, đường nhân duyên vô cùng đẹp, tiên sinh ngài thật là diễm phúc!"
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe môi, thầm nghĩ lão đạo này giống như đang chơi trò bí hiểm đánh đố mình vậy.
"Ông tính không sai." Lục Bỉnh Văn khoe nhẫn cưới của mình với Lưu lão đạo, "Tôi đã kết hôn rồi, phu nhân của tôi đúng là mỹ nhân khó tìm."
Hai đồ đệ song sinh của Lưu lão đạo nhìn thấy thì ngơ ngác, Đại Kim hạ thấp giọng nói với Lưu lão đạo, "Sư phụ, không phải ngài tính nhân duyên đều dựa vào sinh thần bát tự sao?"
Lưu đạo trưởng lại nói: "Hai đứa không cần phải nhiều lời."
Ông kéo hai anh em sinh đôi đến trước mặt Hạ Diễm, nói: "Tiểu Hạ công tử, đây là hai đồ đệ tôi mang đến, tên nhóc này là Đại Kim, tên nhóc kia là Tiểu Kim, là hai anh em song sinh. Đại Kim tính quẻ xem bói gì đó, Tiểu Kim bắt quỷ rất lành nghề. Hai đứa nó còn chưa xuất sư, ngày thường sẽ theo tôi đến cửa hàng hỗ trợ, tiền lương…… cậu cho một đứa ba ngàn tiền ăn là được rồi. "
Hai anh em sinh đôi này nhìn qua cũng không lớn hơn Hạ Diễm bao nhiêu, đây là lần đầu tiên Hạ Diễm nhìn thấy hai người bọn họ, cậu cảm thấy bộ dáng hai anh em nhà này có chút giống Snoopy, nhìn qua có vẻ vô hại và phúc hậu.
"Chuyện tiền lương thì dễ nói rồi, giá cả ở thành phố B tương đối đắt, một tháng tôi có thể trả cho hai người một vạn năm." Hạ Diễm thân thiện bắt tay Đại Kim và Tiểu Kim, "Hoan nghênh các cậu gia nhập công ty Bỉ Ngạn."
Đại Kim và Tiểu Kim rất hài lòng với mức lương của họ, khuôn mặt hai người tươi cười vô cùng hạnh phúc.
Lại một trận ồn ào nhốn nháo nữa vang lên, một người thanh niên mặc đạo bào màu đen bước vào biệt thự. Những thiên sư mới vừa rồi còn đang tụm năm tụm ba trong viện, bây giờ đồng loạt lao tới chỗ hắn ta.
Lưu lão nói: "Ồ, đồ nhi Trương đạo trưởng tới rồi."
Hạ Diễm tò mò nhìn về phía người thanh niên kia. Đó là một thanh niên mày rậm mắt to, vóc người rất cao, dáng người cũng tương đối cường tráng, trên mặt còn đeo một cái bịt mắt màu đen che đi một con mắt, sau lưng còn đeo theo một cái ba lô màu đen thật lớn.
"Đây là đồ đệ yêu quý Úc Chi của đạo trưởng Trương Tích, tuổi còn nhỏ nhưng đã là thiên sư cấp S, ai cũng đều nói hắn ta là thiên tài, nghe nói hắn ta cũng đang đi học ở thành phố B." Lưu lão đạo nói, "Tiểu Hạ công tử, mới vừa rồi lão đạo nhìn thấy trên người cậu cũng có chút linh lực, cậu…… Sư phụ cậu là ai?"
Nhắc tới chuyện này, Hạ Diễm còn có chút ngượng ngùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!